30/05/2026
x
+
aa
-

Ầu ơ nhịp võng đong đưa

Ầu ơ… tiếng ru quen thuộc, nhẹ nhàng tựa làn gió mát lành từ những trưa hè tuổi thơ vang vọng trong ký ức như một khúc nhạc êm đềm. Mỗi lần nghe ai đó cất lên câu hát ấy, lòng lại nao nao, thấy mình như bé lại.
Ầu ơ… tiếng ru quen thuộc, nhẹ nhàng tựa làn gió mát lành từ những trưa hè tuổi thơ vang vọng trong ký ức như một khúc nhạc êm đềm. Mỗi lần nghe ai đó cất lên câu hát ấy, lòng lại nao nao, thấy mình như bé lại, được thu vào vòng tay mẹ, nghe nhịp võng đong đưa, chậm rãi chìm vào giấc ngủ an yên.

Ảnh minh hoạ

Hồi nhỏ, tôi thích được mẹ ru ngủ trên chiếc võng tre mắc giữa hai cột nhà. Chiếc võng màu xanh, sờn theo năm tháng nhưng với tôi là cả một miền ký ức ngọt ngào.

Ầu ơ… ví dầu cầu ván đóng đinh/ Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi…, tiếng mẹ trầm bổng, chậm rãi, hòa vào tiếng gió thổi qua kẽ lá, hòa vào cái nắng trưa hanh hao ngoài hiên nhà.

Chẳng nhớ mình đã ngủ quên trong nhịp võng bao nhiêu lần, chỉ nhớ những ngày thơ bé luôn đầy ắp yêu thương, được bao bọc bởi giọng hát của mẹ, bởi nhịp võng đưa đều như hơi thở của quê nhà.

Cũng chiếc võng ấy, ngoại ngồi nhai trầu, kể những câu chuyện cổ tích cho lũ trẻ chúng tôi. Đó là nơi ba nằm nghỉ sau những ngày dài làm lụng ngoài đồng, đôi mắt nhắm hờ, miệng khe khẽ ngâm nga câu vọng cổ.

Nhớ những chiều hè, trời bỗng đổ mưa rào, mấy chị em tôi lại quây quần bên chiếc võng, nghe mẹ kể chuyện về thời thơ ấu của mẹ. Mẹ kể ngày xưa ông bà cũng ru mẹ ngủ bằng những câu hát ấy.

Hóa ra, những lời ru ấy không chỉ là bài hát mà còn là sợi dây gắn kết các thế hệ, là dòng chảy của tình thân, là hơi ấm gia đình.

Lớn lên, tôi xa nhà, xa cả chiếc võng tre đã sờn theo năm tháng. Những ngày tháng bận rộn với công việc, tôi hiếm khi có cơ hội nghe lại tiếng ru ầu ơ năm nào.

Thành phố đông đúc, nhịp sống vội vã, chẳng còn ai ru ai bằng những câu hát ngày xưa. Có những đêm nằm trằn trọc giữa phố thị ồn ào, tôi lại nhớ mẹ, nhớ nhịp võng ngày thơ.

Tôi thèm được trở về những buổi trưa hè nằm trong lòng mẹ, được nghe giọng ru quen thuộc, được cảm nhận hơi ấm từ bàn tay gầy gò nhưng đầy yêu thương ấy. Nhưng thời gian đâu thể nào quay ngược…

Ngày trở về thăm nhà, tôi ngạc nhiên khi thấy chiếc võng tre vẫn còn đó, chỉ là đã cũ hơn nhiều. Mẹ không còn ru con ngủ như trước nhưng trong tôi, câu hát vẫn văng vẳng đâu đây: Ầu ơ… gió đưa cành trúc la đà/ Tiếng ru của mẹ ngân nga suốt đời… Tiếng ru ấu thơ là tình yêu thương của gia đình, của mẹ mãi bên tôi trong suốt cuộc đời./.

Nguyễn Văn Nhật Thành

Other news

Tiếng hót của con chim xanh 
Cuối cùng thì già Thêm cũng phải bán mảnh vườn cha ông để lại, mảnh vườn đã tồn tại qua ba đời, chứng kiến bao thăng trầm của giòng họ Giang, một dòng họ khởi thủy từ dòng sông xanh thẳm vắt qua làng như một dải lụa, đặc ân ông trời đã ban cho làng mạc bao đời trù phú.
Tháng Năm, về Lương Tâm viếng Đền thờ Bác Hồ 
Tháng Năm, đường về Lương Tâm rợp hoa phượng đỏ. Con đường thênh thang dẫn lối chúng tôi qua những địa danh rất đỗi thân thương, tự hào: đây những con kinh Năm Căn, Bần Quỳ, Chống Mỹ; kìa Xà Phiên, Vĩnh Viễn, Lương Tâm…
Ghe, xuồng trong đời sống cư dân ĐBSCL 
ĐBSCL được mệnh danh là xứ sở sông nước nên từ xa xưa, ghe, xuồng là phương tiện di chuyển và mưu sinh chủ yếu của cư dân vùng đất này, nhất là vào mùa nước nổi.
“100 điều tự hào Việt Nam” 
“100 điều tự hào Việt Nam” là nhan đề quyển sách tranh đặc biệt do 2 tác giả Phan Hạnh và An Nghĩa thực hiện, Đinh Tị Books và NXB Tri thức liên kết xuất bản.
Tác giả Lâm Long Hồ bứt phá khỏi giới hạn bản thân 
Lâm Long Hồ, một nhà thơ trẻ của An Giang, vừa ra mắt tập thơ “Hương thơm” (NXB Tổng hợp TP Hồ Chí Minh) với những bài thơ cô đọng, ý nghĩa, nhiều tầng nấc cảm xúc. Phóng viên Báo và Phát thanh, Truyền hình Cần Thơ có cuộc trò chuyện với Lâm Long Hồ xoay quanh tập thơ này.
Top