Bà Hai mù ăn xin nuôi cháu
Đó là câu nói quen thuộc của bà con ở khu vực 2, phường Bùi Hữu Nghĩa, quận Bình Thủy, TP Cần Thơ, mỗi khi có ai nhắc đến cụ bà Nguyễn Thị Lầu, 91 tuổi, sống tá túc ở đây đã trên 20 năm. Cuộc đời của bà Hai là chuỗi ngày vất vả và đầy ắp nỗi đau.
![]() |
| Tuổi cao, mắt mờ nhiều, chân nhức mỏi, không làm gì được nữa nên cuộc sống bà Hai vô cùng khó khăn. |
Khi Cẩm Yến được 8 tuổi, do mắt mờ nhiều, chân yếu, bà Hai phải nhờ cháu dẫn đường đi xin. Số tiền xin được, chủ yếu bà để dành cho cháu Yến đi học, còn việc ăn uống hàng ngày chỉ cần cho qua bữa. Gần 10 tuổi, Yến không đi xin với bà nữa nên bà Hai lấy cây gậy tre làm bạn đồng hành. Hiện tại, ở tuổi 91, đôi chân nhức mỏi nhiều nên bà Hai không còn đi xa được. Mỗi ngày, bà xin được chừng 10 ngàn đồng nên bữa cơm của 2 bà cháu thường chỉ có món canh rau. Lâu lắm mới có một ngày bà xin được chừng 20 ngàn đồng, ngày đó cháu Yến có thêm món thịt cho bữa cơm. Bà Hai tâm sự: “Có 1 nhà hảo tâm cho 10kg gạo mỗi tháng nên 2 bà cháu nhẹ gánh lo. Những ngày tôi bị đau nhức nhiều, không đi xin được thì lấy gạo đó đổi tiền mua đồ ăn và cho cháu Yến đi học (cháu Yến vừa học hết lớp 6 ở Trường Trung học cơ sở An Thới, quận Bình Thủy). Vì vậy, 2 bà cháu ăn nhín nhín để đến cuối tháng không phải thiếu gạo”.
Lúc mới về Bình Thủy, bà Hai cất nhà ở nhờ trên phần mương gần quốc lộ 91. Khoảng 1 năm trước, chính quyền địa phương đến cho bà Hai biết, phải dời nhà để mở rộng lộ giới. Bà Nguyễn Phương Nga, cùng ngụ khu vực 2, phường Bùi Hữu Nghĩa, cảm thương hoàn cảnh của bà Hai nên cho bà Hai mượn đất cất nhà ở cho đến lúc bà Hai trăm tuổi. Tuy nhiên, trong căn nhà mới, với diện tích chừng 14m2, vách và mái lợp tôn thiếc nên vào mùa nóng, bà Hai không thể nghỉ ngơi trong nhà được. Có những đêm bà thức trắng vì không khí nóng bức.
Bây giờ, mỗi lần nhắc đến tuổi của mình, Bà Hai lại nói: “Tôi già rồi, sức khỏe lại yếu, không lo được cho cháu Yến nhiều, trước khi theo ông bà, tôi sẽ gởi cháu Yến cho cha ruột của cháu chăm sóc” (theo lời bà Hai, cha ruột của cháu Yến đã có gia đình khác ở Ô Môn). Suốt một đời, bà Hai đã vì con, vì cháu nhưng đến tuổi về chiều, bà vẫn chưa được một ngày vui vẻ, yên ấm. Mong sao, bà Hai sẽ được các nhà hảo tâm gần, xa tiếp tục chia sẻ để cuộc sống vơi đi nỗi vất vả, cơ cực ở tuổi gần đất xa trời.
Bài, ảnh: MỸ TÚ


