Cần Thơ ơi, làm sao dời bước
BÔNG GÒN
Sông Hậu... ơi!
Cần Thơ ơi!
Nỗi nhớ
Ai đến rồi,
Đâu thể vội chia tay.
Bao luyến lưu ghì ghịt bước chân đi
Sao vội bước khi lòng mình vướng lại.
Quên sao nổi:Tiếng gió lùa kẽ chái,
Thổi cả chiều...Trôi vào khúc dân ca.
Mỗi câu: “Hò... gió đưa... đẩy...” vang xa
Làm lúa trĩu, nhuộm má hồng trong nắng
Bến Ninh Kiều lao xao chiều gió vắng,
Mái chèo khua...rộn Chợ Nổi Cái Răng.
Đủ để lòng ai... “Nhớ nhớ” đầy giăng
“Nam ai” ngọt ...Trời hoàng hôn vời vợi
Thơm Rơm chỉ chờ “dìa”... làm bối rối,
Bước quay về vội vã
Xuồng câu nhỏ quyện lúa thơm nền nả,
Nón lá nghiêng giọt nắng lụa Miền Tây.
Một lần qua... Một lần nhớ ngất ngây.
“Thương đứt ruột... cọng ngò...”
Thề ở lại
Áo bà ba,dáng yêu kiều vừa hái,
Trái vườn ngon mòng mọng ...thoáng duyên quê.
Chỉ thế thôi
Mà người đến mải mê
Thèm: trở lại
Thèm: làm người sông Hậu.

