Chị Phết cần được trợ giúp
Bên chái nhà đơn sơ, vắng vẻ, ở khu vực Thạnh Lợi, phường Thường Thạnh, quận Cái Răng, chị Trần Thị Út Thuận đang nhỏ nhẹ dỗ dành chị thứ ba Trần Thị Phết (47 tuổi), là nạn nhân chất độc da cam, ăn từng muỗng cháo. Chị Phết la hét, huơ tay liên tục, làm cháo văng tung tóe. Vừa ôm người chị tội nghiệp, vỗ lưng nhè nhẹ, chị Út Thuận cho biết: “Gần tuần nay, chị Ba sốt liên tục, không ăn, không ngủ, ói mửa và tiêu chảy suốt, nên chị mới khó chịu, chớ thường ngày chị hiền và dễ thương lắm”.
Dường như hiểu tình cảm em gái, chị Phết ngồi yên, chậm rãi, khó nhọc nuốt từng muỗng cháo ăn liền chị Thuận vừa mua vội ở cửa hàng gần nhà. Chị Thuận nói: “Hổm rày lo chăm sóc chị Ba, tôi không thể đi phụ hồ nên chẳng có tiền mua miếng thịt, con cá nấu cháo cho chị”. Đưa mắt trìu mến nhìn chị Ba, chị Út Thuận chậm rãi kể về gia cảnh ngày càng khó khăn, thắt ngặt

Chị Út Thuận đang dỗ dành, chăm sóc người chị bất hạnh của mình.
Chồng trước của mẹ chị Thuận (bà Lê Thị Hai) là liệt sĩ, hy sinh năm 31 tuổi. Mẹ chị bước đi bước nữa với ông Trần Văn Có (qua đời năm 2010) và lần lượt sinh 3 người con gái. Chị Hai mạnh khỏe, Út Thuận mũm mĩm, ăn ngon chóng lớn, riêng có chị Ba trầy trật chào đời chỉ hơn 1 kg, khiến mẹ chị Phết đinh ninh không nuôi được. Thế nhưng, chị Phết vẫn lớn lên, tồn tại với cơ thể khuyết tật, tay chân khòng khoèo, giọng nói ngọng nghịu, xương sống dần bị sụp, khiến dáng đi nghiêng hẳn một bên. Trong khi chị và em gái khỏe mạnh, phổng phao, có gia đình riêng, thì cuộc sống của chị Phết gắn liền với bệnh viện, thuốc men và quanh quẩn xó nhà với những chứng bệnh từ cảm, sốt, ho thường nhật đến những cơn co giật, ói ra máu thập tử nhất sinh. Chị Thuận cho biết: “Bệnh chị Ba rất thất thường. Ngại nhất lúc chị bất ngờ co giật, méo miệng, khiến cả nhà nháo nhào, tức tốc thuê xe ôm đưa chị ra trạm y tế, bất kể mưa nắng, đêm khuya ”. Hằng ngày, chị Thuận phải lo việc cơm nước, vệ sinh cá nhân cho chị Phết. Khi chị Thuận đi phụ hồ cả ngày, không ai chăm sóc, chị Phết mon men tự múc nước tắm, ướt loi ngoi và bị cảm lạnh, nằm li bì suốt tuần. Chị Thuận phải nghỉ việc, ở nhà chăm sóc chị Phết. Mấy bữa nay, mẹ chị Thuận bị cao huyết áp, thường xuyên chóng mặt, đã khám bệnh, uống thuốc nhưng bệnh chưa thuyên giảm Cảnh nhà càng thêm túng bấn, chật vật
Quá cơ cực rày đây mai đó làm thuê, mướn nuôi con, thiếu dinh dưỡng, nghỉ ngơi, sức khỏe bà Hai suy kiệt dần. Đến nay đã 86 tuổi, bà Hai đau ốm rề rà, không thể đi làm mướn, còn thêm bệnh ngớ ngẩn, nhớ trước quên sau nên không thể chăm sóc con gái. Vì vậy, vợ chồng chị Thuận phải cùng hai người con về sống với mẹ để tiện việc lo cho mẹ và chị Ba. Vợ chồng chị Thuận sống nhờ nghề làm hồ, nhưng việc làm không thường xuyên. Những ngày không đi làm hồ, chị Thuận lại tranh thủ kiếm việc làm cỏ mướn, hái nhãn để có tiền trang trải chi tiêu gia đình. Mấy năm trước, chồng chị Thuận không may bị té ngã trong lúc làm việc. Sau đó, anh không thể leo lên cao, làm việc nặng nên công việc không thường xuyên như trước. Từ đó đến nay, chị Thuận phải gồng gánh, lo toan gia đình từ tiền công nhật làm phụ hồ lúc có, lúc không. Hai người con của chị Thuận khôn lớn, có gia đình riêng nhưng thu nhập hằng tháng chỉ đủ sống, không phụ giúp được ngoại và mẹ nuôi dì. Chị Thuận tâm sự: “Tiền trợ cấp gia đình liệt sĩ của mẹ và bảo trợ xã hội hằng tháng của chị Ba chỉ đủ để tôi lo chi tiêu hằng ngày, không thể lo cho chị bữa ăn no đủ ”. Bây giờ, tôi lo nhất là bệnh tình ngày càng trở nặng, diễn biến thất thường của chị Ba. Chị Ba có thẻ bảo hiểm y tế nhưng tôi không có điều kiện đưa chị đến bệnh viện khám tổng quát để bác sĩ định bệnh chính xác. Tôi chỉ mong có sức khỏe và điều kiện để chăm lo cho mẹ và chị Ba sống an vui ”.
Lúc tôi chuẩn bị ra về, tự dưng chị Phết hét lớn, bỏ dở tô cháo và chui xuống gầm bàn trốn, vẻ mặt thất thần, hớt hãi. Chị Thuận vội vàng chạy đến, ôm chị vào lòng, dỗ dành, an ủi. Nhìn cảnh này rất tội. Mong rằng, các nhà hảo tâm hỗ trợ để chị Phết có điều kiện khám và chữa bệnh, sống tiếp những ngày an vui bên người thân.
Bài, ảnh: KỲ PHƯƠNG

