Chuyện đêm mùng 1 Tết
Sau khi bàn giao ca trực vào buổi chiều muộn ngày mùng 1 Tết, tôi không vội trở về phòng trọ ngay mà dạo một vòng quanh TP.Tân An (tỉnh Long An) để hít thở bầu không khí trong lành của ngày đầu năm mới. Và trong những phút giây lang thang, sống chậm lại, tôi chợt nhận ra rằng trên từng góc phố, con đường vẫn có những người lao động lặng lẽ mưu sinh.

Đêm mùng 1 tết, trong khi nhà nhà quây quần sum họp bên mâm cơm đoàn viên thì có những người lao động vẫn lặng lẽ mưu sinh
Tại công viên phường 3, một chị bán bánh tráng nướng kiểu pizza nói: "Nếu như ngày thường tôi chỉ bán được khoảng 100- 200 ngàn đồng thì những ngày tết tôi bán được gần 500 ngàn đồng nên tết năm nào tôi cũng ở lại bán. Tôi ráng làm kiếm tiền từ chiều 30 tết đến hết ngày mùng 5 mới về quê".
Chị Nguyễn Thị Chín, quê ở An Giang, thuê trọ ở phường 2, TP.Tân An đi bán vé số, dù có bươn chải những ngày tết, gác lại chuyện về quê vui xuân cùng chồng con nhưng chị Chín vẫn chấp nhận bởi bán vé số trong ngày tết rất đắt hàng. Lao động đầu năm dù có nhọc nhằn, vất vả, dù họ không được đón tết sum vầy cùng gia đình nhưng họ vẫn cảm nhận được không khí ấm cúng của ngày tết dù ở xa.
Anh Trần Trọng Nhân, bán cá viên chiên dọc bờ kè chợ phường 2 cho biết: "Sau một năm làm việc vất vả, tết là thời điểm nghỉ ngơi, sum vầy bên gia đình với hầu hết mọi người. Thế nhưng, với những người còn nặng gánh mưu sinh như chúng tôi, tết lại là dịp để kiếm thêm thu nhập. Ngày mùng 1 Tết, mọi người đi chơi công viên khá đông nên bán được nhiều hơn. Tuy khá mệt nhưng không mấy khi có cơ hội tốt, khách đông, nên tôi ráng kiếm thêm chút ít tiền lo cho gia đình. Quê tôi ở Hậu Giang, lên đây thuê nhà trọ đi bán được 4 năm, tết này tôi không về quê".
Dù buôn bán nhọc nhằn suốt đêm mùng 1 Tết nhưng những người mà chúng tôi gặp và trò chuyện rất lạc quan vì những đồng tiền mà họ làm ra sẽ giúp rất nhiều cho gia đình./.
Hoàng Lê

