“Con mong sớm hết bệnh để được đến trường!”
![]() |
| Bé Dương Tấn Cường rất cần sự giúp đỡ để có điều kiện chữa trị căn bệnh lá lách to. |
Đó là ước mong của em Dương Tấn Cường (ở ấp 6, xã Long Trị, huyện Long Mỹ, tỉnh Hậu Giang). Năm nay, Cường lên 8 tuổi, cũng là ngần ấy năm em bị căn bệnh lá lách to hành hạ. Thân hình em gầy yếu, da vàng, xanh xao, bụng phình to và căng cứng...
Cường là con trai đầu lòng của anh Dương Văn Út và chị Lý Thị Kim Ly. Vợ chồng nghèo, không ruộng đất, anh chị Út phải đi làm thuê, làm mướn để lo cho cuộc sống hằng ngày. Tính nết hiền lành, chất phác, anh chị luôn được bà con quý mến. Công việc tuy vất vả, nhưng cuộc sống của anh chị rất đầm ấm và hạnh phúc. Năm 2000, Cường chào đời và ít lâu sau thì phát bệnh. Và chính nghịch cảnh éo le này khiến cuộc sống của anh chị Út, vốn khó khăn càng khó khăn, túng thiếu hơn.
Chị Út cho biết: “Khi mới chào đời, cháu cũng phát triển bình thường như bao đứa trẻ khác. Thế nhưng, khi được 5 tháng tuổi, cháu bị nóng sốt liên miên, da vàng và xanh như tàu lá chuối. Thấy có dấu hiệu bất thường, vợ chồng tôi đưa con đến Bệnh viện Nhi đồng (TP Hồ Chí Minh) để khám và điều trị. Theo các bác sĩ, cháu bị mắc chứng bệnh lá lách to, cần sớm phẫu thuật, mới có thể duy trì sự sống”.
Kể đến đây, giọng chị Út như nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng, tuôn dài trên khuôn mặt rám nắng. Chị cho biết thêm: “Hoàn cảnh gia đình tôi hiện rất khó khăn. Bệnh của cháu ngày một nặng, chỉ có một mình anh Út đi làm thuê, vất vả lắm mới lo đủ gạo ăn hằng ngày. Chi phí phẫu thuật cho cháu lên đến 10 triệu đồng, số tiền này quá lớn, vượt quá khả năng của gia đình tôi”.
Trước tình cảnh này, anh chị Út không còn cách nào khác ngoài việc đưa con về nhà cầm cự, chống chọi với bệnh tật. Ông Nguyễn Văn Hoàng, Trưởng ấp 6, xã Long Trị, cho biết: “Hoàn cảnh của vợ chồng anh Dương Văn Út rất khó khăn, không ruộng đất, sống chủ yếu bằng nghề làm thuê, làm mướn, với nguồn thu nhập rất bấp bênh. Thời gian qua, địa phương cũng quan tâm, giúp đỡ, nhưng cũng chẳng thấm vào đâu. Trong khi đó, bệnh tật của cháu Dương Tấn Cường ngày một nhiều hơn”.
Hiện nay cứ cách khoảng 3 đến 4 tuần, chị Út phải đưa con đến Bệnh viện Nhi đồng Cần Thơ để truyền máu, nhằm duy trì sự sống cho con. Chị Út cho biết thêm: “Mỗi lần đi vô máu như vậy, tốn hơn 400.000 đồng. Những lúc không có tiền, nhìn con bị cơn đau hành hạ, vợ chồng tôi chỉ biết khóc. Trong lúc mê sảng, miệng cháu luôn thều thào, đòi được đến trường, đến lớp”.
Năm học sắp tới, Cường vào học lớp 2. Thều thào Cường nói với chúng tôi: “Ước mong của con là sớm hết bệnh để được đến trường, đến lớp”. Chúng tôi hy vọng ước mơ bé nhỏ của Cường sớm thành hiện thực, nếu được sự chia sẻ, giúp đỡ về tinh thần lẫn vật chất của các nhà hảo tâm gần xa.
Bài, ảnh: NG.B


