Để tuổi già bớt buồn lo
Năm nay, bà Nguyễn Thị Muôn, ở khu vực Yên Hạ, phường Thường Thạnh, quận Cái Răng tròn 80 tuổi. Lẽ ra, sau bao năm bươn chải, nhọc nhằn, bà Muôn có thể an hưởng tuổi già bên con cháu nhưng giờ vẫn phải vất vả mưu sinh. Nhiều năm nay, trong căn nhà ẩm thấp, trống vắng, bà Muôn sống buồn bã với nỗi lo bệnh tật
![]() |
| Bà Muôn đang bệnh mà phải một mình xoay xở mọi việc trong căn nhà ẩm thấp, trống vắng |
Năm 16 tuổi, rời quê xã Đông Thạnh, huyện Châu Thành, tỉnh Hậu Giang, bà Muôn theo chồng về khu vực Yên Hạ, phường Thường Thạnh làm ăn, sinh sống. Lanh lẹ, giỏi giang, siêng năng lao động, đồng cam cộng khổ cùng chồng, vài năm sau, vợ chồng bà tích lũy được chục công đất. Mười một lần sinh nở nhưng ông bà chỉ dưỡng nuôi được 6 người con đến khôn lớn và cố gắng lo cho các con yên bề gia thất. Bà Muôn mong con cháu được no đủ hơn cha mẹ nhưng các con bà đều làm mướn, cũng chỉ đủ nuôi gia đình, không có thời gian rảnh cũng như tiền bạc dư dả để lo cho cha mẹ. Những lúc thắt ngặt, bà đành bấm bụng bán mấy công đất bao năm tích cóp để tiếp lo với các con. Tuy tuổi ngày càng cao, nhưng bà Muôn đâu được nghỉ ngơi mà phải tự nấu nướng, giặt giũ, chăm sóc cho chồng...
Gần 6 năm trước, chồng bà qua đời sau một lần leo bẻ dừa, chẳng may trợt chân té. Từ đó, bà Muôn sống với người con trai út, nghiện rượu, ốm yếu; còn người con dâu út thì chán nản dắt con bỏ nhà đi đến nay không có tin tức gì. Để có tiền trang trải cuộc sống gia đình, bà Muôn thường leo cây hái lá gòn. Ai thấy cũng khuyên can, sợ nguy hiểm cho bà. Cuối năm vừa rồi, do chân yếu, mắt mờ, bà Muôn khi leo hái lá gòn bị té trật chân khá nặng. Con trai út của bà phải vay mấy trăm ngàn đồng đưa mẹ nhập viện điều trị. Bác sĩ chẩn đoán bà bị gãy xương đùi cần phẫu thuật mới có thể đi đứng, sinh hoạt bình thường. Bà Muôn xin xuất viện vì không có tiền điều trị. Hằng ngày, bà chống nạng đến chùa xin thuốc nam bó chỗ xương gãy cho đỡ đau. Xoa nắn cái chân còn đau mỗi khi cử động, giọng bà Muôn buồn buồn: “Chỉ mấy trăm ngàn đồng con tui phải gặt lúa để trả cả vốn lẫn lãi thì làm gì có khả năng lo khoản tiền phẫu thuật khá lớn cho tui. Tụi nhỏ còn nghèo lắm cô ơi!”. Chỉ đống tre nằm ngang trên sân và con rạch nhỏ trước nhà, bà Liễu, người hàng xóm nói với tôi: “Lúc nào bà Muôn cũng không muốn phiền con cháu, rồi tự làm hết mọi việc. Mỗi ngày, bà vừa chống nạng vừa kéo lê từng cây tre để dành dựng lại chái bếp hư hỏng và xuống rạch lui cui giặt đồ...”. Bà Muôn cắt ngang lời bà Liễu: “Sao bà lại trách tụi nhỏ. Tui còn làm được mà”. Lâu lâu, các con bà tạt ngang cho chén cá, chút mắm kho, dúi vào tay bà chục ngàn đồng lẻ... vậy mà bà vui lắm. Mấy tháng gần đây, bà Muôn thường thấy choáng váng, khó thở, ăn uống không ngon miệng, nhưng không dám đi khám bệnh, chỉ biết cắn răng chịu đựng, than thở với mấy người bạn già trong xóm...
Nắng chiều đã tắt, tôi từ biệt ra về, lòng cảm thấy bất an cho hoàn cảnh khó khăn của bà Muôn. Mong sao, các đơn vị, nhà hảo tâm gần xa quan tâm hỗ trợ, giúp đỡ bà Muôn có điều kiện trị bệnh để tuổi già bớt nhọc nhằn, khốn khó...
Bài, ảnh: KỲ PHƯƠNG


