Hãy cứu giúp những mảnh đời bất hạnh
Xã hội ngày càng phát triển, đời sống người dân được nâng lên. Nhưng đâu đó trong cuộc sống, đặc biệt ở những xã vùng sâu, vùng xa, vẫn còn những mảnh đời bất hạnh, cần sự chung tay giúp đỡ của cộng đồng...
1. Nằm co ro trên chiếc giường ọp ẹp, lắp ghép bằng những miếng ván mỏng đã thụng xuống, bà Trương Thị Liên (thường gọi là bà Chín Liên), 96 tuổi, ở ấp Trường Khánh, xã Trường Thành, huyện Thới Lai, TP Cần Thơ, không ngừng rên: “Mình mẩy tui đau nhức quá. Tui già rồi, sao trời không cho tui chết cho rồi, sống hoài làm khổ con cháu”.
![]() |
| Bà Trương Thị Liên nằm co ro một mình. |
Nhìn bà cụ gầy nhom nằm trên chiếc giường ọp ẹp trong căn phòng trống trước trống sau, mưa dột tứ tung (chỉ có chiếc giường là không dột do được căng bạt phía trên) trong những đêm mưa bão, trông thật xót xa.
2. Chia tay bà Chín Liên, chúng tôi đến thăm gia đình vợ chồng chú thiếm Hồ Văn Thuở - Lý Thị Dạ, ở ấp Trường Tây A, xã Trường Thành. Vừa bước vào nhà chú Thuở đã thấy đồ đạc trong nhà bị quăng liệng tứ tung. Mấy người con, mỗi người ngồi một góc, ánh mắt họ vô hồn nhìn lên trần nhà. Gia đình chú thiếm có 6 người con trí tuệ đều không được bình thường. 3 người con đã có gia đình sống bằng nghề lượm ve chai, bán vé số, thu nhập không đủ ăn, nói gì đến phụ tiếp cha mẹ. 3 người con còn lại, chỉ có anh út là làm ruộng phụ tiếp được, còn hai người kia bị bệnh tâm thần. Trong hai người con bị bệnh này, anh thứ năm bệnh nặng nhất. Ban ngày, anh ra ruộng phá lúa, rau màu, hễ cây nào mẹ vừa trồng xong thì anh ra nhổ lên. Ban đêm, anh không ngủ, cứ đi tới đi lui trong nhà, có lúc thì lượm đất chọi tứ tung làm trong nhà không ai ngủ được. Cách đây mấy tháng, anh bỏ nhà đi lang thang suốt mấy tháng trời. Chú thiếm phải đi kiếm khắp nơi, may mắn sao có người hàng xóm đi buôn bán xa tình cờ gặp, họ mới nhắn chú thiếm đến rước về.
![]() |
| Cô Dạ và hai đứa con tâm thần trong căn bếp dột nát. |
3. Tiếp tục cuộc hành trình, chúng tôi đến thăm gia đình của hai chị em cô Nguyễn Thị Gần và Nguyễn Thị Nga, ấp Thới Tân A, xã Trường Thắng, huyện Thới Lai hiện có 3 người sống nhờ vào 1,5 công ruộng (hai cô và con gái cô Nga). Mấy năm trước, sức khỏe còn tốt, hai cô làm ruộng, gạo đủ ăn. Còn rau, cá, cua thì kiếm quanh nhà. Nhưng mấy năm nay, chồng cô Nga bệnh, đi điều trị ở nhiều nơi không hết, tiền bạc dành dụm cũng tiêu tan. Chồng mất chừng 2 năm thì sức khỏe cô Nga sa sút, hai chân yếu, đi lại rất chậm. Mỗi lần đi, cô phải khòm lưng, vịn tường. Đáng thương nhất là cô Gần, không lập gia đình, cô sống cùng cha và vợ chồng cô Nga. Tính tình siêng năng, cô không từ việc gì, từ ra đồng làm cỏ, giặm lúa, vác lúa... đến giăng câu kiếm cá. Theo lời hàng xóm nói vì làm việc nặng nhọc từ nhỏ nên lúc mới hơn 20 tuổi cô đã bị một căn bệnh của phụ nữ, nên mỗi lần cô đứng lên đi vừa đau đớn vừa khó khăn. Ở nhà không sử dụng nước máy chỉ dùng nước sông. Và hơn 20 năm qua cô Gần đã sinh hoạt trong điều kiện như thế. Cô cũng không biết mình bị bệnh gì, vì không có đi khám. Nhà nghèo, quanh năm chỉ biết lao động vất vả, tiền bạc thiếu hụt cô âm thầm chịu đựng. Hàng xóm của phụ nữ đáng thương này cho biết: “Hai chị em này sống hiền lành, chịu khó, không mích lòng ai, nhưng đầu óc rất khù khờ, quanh năm không đi đến đâu. Hàng xóm cảm thương lắm nhưng chúng tôi đều nghèo, muốn giúp thì cũng chỉ khi vài ký gạo, ít thức ăn, chứ tiền đâu mà đưa chị ấy đến bệnh viện”.
![]() |
| Cô Nga lội sình đi tìm rau dại về ăn. |
Bài, ảnh: HUỆ HOA




