Hãy giúp đỡ gia đình em Kỷ
![]() |
| Vợ chồng bà Phú bên căn nhà lá trống trước hở sau. |
Sinh ra và lớn lên ở Hậu Giang, từ nhỏ em Kỷ đã theo ba mẹ lênh đênh trên sông kiếm sống. Hơn 10 năm trước, ba mẹ em Kỷ về Vĩnh Long ở đậu trên đất của người quen. Nhờ người chỉ giúp, ba mẹ em Kỷ mới biết và gởi em vào ở Trường Dạy trẻ khuyết tật Cần Thơ. Khi đó, em Kỷ đã 11 tuổi nên em học trễ hơn các bạn khác. Hiện tại, em Kỷ đang học lớp 5.1, và học thêm lớp dạy nghề cưa thủ công mỹ nghệ ở Trường vào buổi chiều. Cô Phan Thị Thu Thủy, giáo viên chủ nhiệm lớp 5.1, Trường Dạy trẻ khuyết tật Cần Thơ, cho biết: “Em Kỷ thông minh, học nhanh hiểu, tính tình hoạt bát, vui vẻ. Em tham gia vào đội cờ đỏ của trường và hay giúp đỡ các bạn khác”. Thông qua lời dịch của cô Thủy, em Kỷ cho biết: “Em thương ba mẹ em lắm, ba mẹ em lớn tuổi không làm được. Em cố gắng học nghề, để khi ra trường có thể đi làm tiếp ba mẹ”.
Hôm chúng tôi đến nhà em Kỷ ở ấp Thành Tâm, xã Thành Lợi, huyện Bình Tân, tỉnh Vĩnh Long, bà Phú - mẹ em Kỷ - đang lui cui ở sau bếp. Gian bếp thấp được bà Phú kê trên mé sông, với mấy cái nồi và một ít vật dụng cũ kỹ. Trong căn nhà không có vật dụng gì quý giá.
Hiện tại, cha của em Kỷ là ông Niệm tuổi ngày một lớn, sức khỏe yếu nên không ai thuê mướn nên đi chài lưới kiếm cá về ăn; còn bà Phú đếm bánh bò, bánh chuối bán kiếm lời chừng năm, mười ngàn mỗi ngày. Tới mùa lúa, hai vợ chồng bà Phú đi giũ rơm mót lúa, để dành ăn tới vụ sau. Tuy nhiên, có khi không đủ lúa ăn. Mỗi lần tới đầu năm học, số tiền đóng bảo hiểm cho Kỷ cộng thêm tiền mua sắm vật dụng sinh hoạt học tập chỉ trên 300 ngàn đồng nhưng vợ chồng bà Phú phải lo chạy vạy hỏi mượn khắp nơi, sau đó trả dần. Ông Niệm vẻ mặt suy tư, lo lắng khi nói về đứa con trai tội nghiệp: “Kỷ rất hiền, ngoan, mặc dù gia đình khó khăn nhưng tôi vẫn cố gắng lo cho con ăn học. Lâu lâu tôi mới đi thăm con một lần vì nhà quá khó khăn, mỗi lần đi tôi phải mượn chiếc xe đạp của nhà hàng xóm, đạp khoảng 2 tiếng đồng hồ qua Cần Thơ rước con về chơi”.
Căn nhà vách lá đã mục nát, trống huơ, trống hoác, mỗi khi trời mưa thì ướt sũng, còn trời nắng thì rọi thẳng cả vào nhà. Nền nhà lởm chởm, mùa nước lên, ngập hết căn nhà, mọi thứ đều phải kê lên cao. Quần áo, giày dép của ông bà Phú đều đã cũ của bà con lối xóm cho. Kéo chiếc khăn trên cổ lau nước mắt, bà Trần Thị Ba, 82 tuổi, mẹ của bà Phú nói trong nghẹn ngào: “Tôi đã nghèo, con của tôi còn khó khăn hơn. Lâu lâu tôi từ Hậu Giang đến thăm con, chứ có giúp được gì cho con đâu”. Bà Phú nước mắt giàn giụa: “Nhìn mẹ đã già phải khăn gói đi thăm con như vầy, tôi thấy áy náy trong lòng, nhưng nhà khó khăn quá...”.
Em Kỷ bị khiếm thính từ nhỏ, gia cảnh khó khăn, nhưng rất hiếu thảo, ham học, có ý chí vươn lên rất mong các nhà hảo tâm gần xa chung tay giúp đỡ gia đình em Kỷ có được căn nhà lành lặn và giúp em thực hiện ước mơ trở thành người hữu dụng.
Bài, ảnh: PHƯƠNG DUNG


