Hãy giúp ông Ngoan trị bệnh!
Nằm một mình trong bệnh viện, nỗi đau đớn thể xác sau ca mổ chưa tan, vậy mà trong túi của ông Ngoan (Đặng Văn Ngoan, ngụ ấp Đông Thắng, xã Đông Bình, huyện Thới Lai, TP Cần Thơ) chỉ còn 10.000 đồng. Với số tiền này, ngày mai ông Ngoan không biết lấy tiền ở đâu để mua thuốc, nói chi đến việc mua thức ăn bồi dưỡng cho mau khỏe...
Chúng tôi gặp ông Ngoan trong lúc đang nằm truyền nước biển tại Bệnh viện Đa khoa TP Cần Thơ, ông chỉ biết mím môi, rơm rớm nước mắt. Năm 2007, ông Ngoan thường xuyên bị sốt, ho. Ông đi bệnh viện huyện rồi Bệnh viện Lao và Bệnh phổi TP Cần Thơ khám, điều trị. Dù có bảo hiểm y tế (Nhà nước cấp cho hộ nghèo) nhưng do kinh tế gia đình khó khăn, không có điều kiện bồi bổ, nghỉ ngơi nên vài tháng sau bệnh lại tái phát. Bệnh tái đi tái lại nhiều lần đến nổi ông không còn nhớ rõ mình nhập viện điều trị bao nhiêu lần... Lần gần đây nhất, khi nhập viện ở Bệnh viện Lao và Bệnh phổi TP Cần Thơ, bác sĩ đã điều trị hết bệnh lao, nhưng di chứng của bệnh khiến ông ho ra máu, nghẹt thở. Bệnh viện đã nhanh chóng chuyển ông đến Bệnh viện Đa khoa TP Cần Thơ để cấp cứu. Tại đây, ông ho ra máu ướt hết cả giường bệnh và sàn nhà. Bác sĩ Phạm Văn Phương, Phó trưởng khoa Ngoại tổng hợp Bệnh viện Đa khoa TP Cần Thơ, trực tiếp điều trị cho ông Ngoan, cho biết: “Bệnh nhân Ngoan bị di chứng bệnh lao phổi gây nên hang lao ở thùy trên của phổi phải rất to. Từ đó, xảy ra tình trạng ho ra máu. Chúng tôi đã can thiệp bằng cách mở ngực trực tiếp vào hang lao để kẹp mạch máu, cầm máu cho bệnh nhân. Tuy nhiên bệnh nhân bị lao phổi, các thùy phổi dính vào nhau, dính vào trung thất và các mạch máu lớn trong lồng ngực, do đó không thể cắt bỏ đi hang lao mà phải chọn giải pháp mở hang lao ra thành ngực để có thể kiểm soát cầm máu và chăm sóc sau mổ. Chúng tôi phải cắt bỏ một xương sườn để mở thông hang lao ra thành ngực. Khi đó, bệnh nhân sẽ có một ổ trống trên lồng ngực. Để lấp đầy khoảng trống này cần phải mất từ 6 tháng đến 1 năm cho mô hạt mọc lên trong điều kiện dinh dưỡng đầy đủ. Tuy nhiên có thể bệnh nhân sẽ bị biến dạng lồng ngực, co rút về bên tổn thương kèm theo co vẹo cột sống...”.
![]() |
| Ông Ngoan buồn bã nằm một mình trong bệnh viện với lồng ngực mất 1 xương sườn. |
Ông Ngoan sống với vợ và 4 người con. Trước đây, ông Ngoan là thợ mộc, vợ làm thuê nuôi 4 đứa con. Nhà ở nông thôn, không có ruộng đất, việc làm lúc có lúc không nên chỉ đủ ăn. Kể từ ngày phát bệnh, ông Ngoan đi bệnh viện suốt, còn vợ ông, những lúc không đi nuôi bệnh, bà tranh thủ đi nấu cơm cho công nhân xưởng tôn ở tận TP Mỹ Tho (tỉnh Tiền Giang). Hai người con trai lớn cũng theo mẹ làm công nhân. Hai đứa còn lại ở cùng cha, đứa lớn 15 tuổi đi vác trấu và cắt lúa mướn, đứa nhỏ mới 8 tuổi đang đi học. Bao nhiêu thu nhập từ việc làm thuê đều đổ vào viện phí, đi lại. Bữa cơm hàng ngày của cha con ông chỉ có cơm và ít rau, cá do con ông đi giăng lưới kiếm được. Hôm nào không có cá thì ăn cơm với cua đồng, ốc kho hoặc nấu với rau dại. Gia đình nghèo, cha bệnh tật nên hai người con trai lớn chưa ai có gia đình, còn hai đứa nhỏ ốm yếu, khô đét.
Sau khi ông phẫu thuật được vài ngày, vợ ông đã gạt nước mắt để ông nằm viện một mình, về quê ứng tiền cắt lúa. Ông Ngoan buồn rầu nói: “Bà ấy nói về rồi lên ngay mà sao đi bốn ngày rồi chưa thấy lên. Chắc không ứng được, tiền đâu mà đi xe lên”. Sau khi phẫu thuật, bác sĩ khuyên ông Ngoan nên ăn nhiều thịt bò, tôm, cua, ếch... để bồi dưỡng phục hồi sức khỏe. Nhưng mấy ngày nay, ông nhờ thân nhân nuôi bệnh xin cơm từ thiện ăn...
Ông Huỳnh Thiện Tư, Trưởng ấp Đông Thắng, cho biết: “Anh Ngoan bệnh nặng đã lâu nên gia đình khánh kiệt. Chúng tôi cũng vận động bà con trong ấp, xã chỉ được hơn 500.000 đồng phụ giúp cho anh điều trị. Ở ấp, đa số bà con thu nhập thấp nên chúng tôi không thể hỗ trợ anh nhiều hơn”.
Bây giờ, ông Ngoan mong ước được sự hỗ trợ để có tiền để thay băng hàng ngày và mua thức ăn bồi bổ cho mau khỏe để tiếp tục lao động tiếp vợ, con trả nợ.
Bài, ảnh: HUỆ HOA


