“Hoa” thời chiến “ngát hương” thời bình
Gương sáng thương binh thời bình
Để lại một phần xương máu cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, những thương binh dù thân thể không còn lành lặn nhưng luôn nỗ lực vượt khó, xứng đáng là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo.

Vợ chồng thương binh Bạch Văn Hữu chăm lo làm ăn, nuôi dạy con cháu chăm ngoan và luôn đi đầu trong các hoạt động tại địa phương
Điển hình như ông Bạch Văn Hữu (sinh năm 1947), thương binh 4/4, ngụ ấp Nước Trong, xã Thủy Đông, huyện Thạnh Hóa. Năm 1966, ông là du kích xã rồi thoát ly gia đình, tham gia cách mạng tại Kiến Tường. Năm 1970, khi đơn vị đang đóng quân gần biên giới Campuchia, ông bị trúng mìn. Đến nay, thân thể ông còn rất nhiều mảnh đạn, pháo chưa thể lấy ra, thường xuyên đau nhức mỗi khi làm việc nặng.
Sau khi hòa bình, vợ chồng ông cố gắng làm ăn, dành dụm tiền nuôi con ăn học. Ngoài ra, ông còn tích cực tham gia công tác xã hội, giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn. Trước đây, người dân trong ấp thường sử dụng nước sông, dễ xảy ra nguy cơ ảnh hưởng sức khỏe. Những hộ không đủ khả năng đóng tiền ngay, ông sẵn sàng đứng ra vay gần 15 triệu đồng để ứng trước cho kịp tiến độ. Đặc biệt, ông luôn đi đầu, gương mẫu trong việc vận động người dân thu gom rác thải, nhất là các loại vỏ thuốc bảo vệ thực vật qua sử dụng nhằm bảo vệ môi trường.
Ông Hữu chia sẻ: “Từng là người chiến sĩ, từng tận mắt chứng kiến đồng chí, đồng đội hy sinh, với tôi, được sống đến ngày hôm nay, nhìn thấy đất nước hòa bình, độc lập chính là niềm hạnh phúc to lớn. Do đó, tôi tự thấy mình phải có trách nhiệm, gương mẫu đi đầu trong các phong trào do địa phương phát động, góp một phần nhỏ bé của mình xây dựng quê hương”.
Tương tự ông Hữu, ông Nguyễn Văn Chiêm (sinh năm 1948), thương binh 1/4, ngụ ấp 8, xã Phước Tân Hưng, huyện Châu Thành không chỉ vươn lên làm giàu chính đáng mà còn có lòng nhân ái. Năm 1963, chỉ mới 15 tuổi, ông làm giao liên rồi trở thành du kích xã. Từ năm 1968-1969, chiến tranh diễn ra ác liệt, ông bị thương đến 5 lần. Ông bị thương ở tay, đôi tai cũng bị ảnh hưởng, không còn nghe rõ. Sau hòa bình, người chiến sĩ năm nào với những vết đạn, vết thương từ chiến tranh lại phải tất bật với cơm, áo, gạo, tiền.
Ông Chiêm xúc động: “Tôi nhớ nhất là hình ảnh các con của mình phải mặc áo cũ trong khi con nhà người ta được mặc áo mới, tập sách mới trong ngày tết, ngày tựu trường. Rồi những lần xin đi đập lúa mướn, người ta chê mình tàn tật, không dám nhận. Nghĩ đến gia đình, vợ con đói khổ, tôi nuốt nước mắt lặng lẽ đi về!”.
Cũng vì không lành lặn như mọi người, ông càng phải nỗ lực thoát nghèo. Ai thuê gì ông cũng làm, từ đập lúa, cắt cỏ, vác lúa cho đến bắt lươn, bắt cá để có thêm thu nhập. Đầu năm 1990, ông tích lũy được một số vốn nhỏ rồi chuyển sang nghề bán gạo. Công việc thuận lợi, ông lo được cho 7 người con ăn học và có công việc, cuộc sống ổn định.
Cách đây 3 năm, ông chuyển 3.000m2 đất lúa sang trồng thanh long. Ngay năm đầu tiên, lợi nhuận từ cây trồng này hơn 100 triệu đồng. Đến năm thứ 2, trừ chi phí, ông thu được 140 triệu đồng. Hiện tại, vườn thanh long đang phát triển rất tốt, hứa hẹn những vụ mùa bội thu.
Đẹp thay hậu phương người lính!
Bên cạnh nỗi đau thể xác của người lính sau thời chiến, nỗi đau dai dẳng nhất vẫn là những tổn thất tinh thần của người vợ, người mẹ có chồng, con hy sinh vì Tổ quốc. Khi “trụ cột” mất đi, họ sẵn sàng đối mặt, vượt qua mất mát, đau thương để nuôi dạy con, cháu trưởng thành, tiếp tục nối gót cha ông.
Mẹ Việt Nam Anh hùng (VNAH) Huỳnh Thị Hạt (sinh năm 1930), ngụ ấp Chánh, xã Long Hiệp, huyện Bến Lức, có chồng và con trai hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ. Bản thân bà cũng từng vào tù, bị tra tấn, đánh đập khi đang mang thai người con út.

Dù thân thể không còn toàn vẹn, thương binh Nguyễn Văn Chiêm vẫn chăm chỉ lao động, vươn lên làm giàu chính đáng
Chồng của mẹ - liệt sĩ Phạm Văn Cứng hoạt động tại địa phương, bị địch bắn năm 1964. Chỉ ngay trong năm sau, tháng 8/1964, con trai lớn là liệt sĩ Phạm Văn Cỏi (sinh năm 1948), chỉ mới 16 tuổi đã lên đường thoát ly gia đình, quyết lòng trả thù nhà, đền nợ nước. Anh vĩnh viễn ra đi vào mùng 3 Tết Mậu Thân 1968 tại Đồng Nai, đến nay vẫn chưa tìm được mộ. Một mình bà cố gắng vượt qua nỗi đau mất chồng, mất con, làm tròn bổn phận dâu thảo, vợ hiền, nuôi đàn con nhỏ đến ngày trưởng thành như hôm nay.
Con gái út của mẹ - chị Phạm Thị Tiếm chia sẻ: “Khi cha, anh hy sinh, chúng tôi còn quá nhỏ, không thể hiểu hết nỗi vất vả, mất mát mà mẹ phải chịu đựng. Trước mặt chúng tôi, mẹ không bao giờ khóc, luôn mạnh mẽ để các con đủ bản lĩnh, nghị lực vươn lên dù thiếu đi tình thương của cha”.
Ngày nay, gia đình Mẹ VNAH Huỳnh Thị Hạt luôn gương mẫu đi đầu trong các hoạt động do địa phương phát động. Năm 2010, mẹ hiến 50m2 đất ruộng làm đường liên xóm, nối ấp Chánh và ấp Phước Toàn, xã Long Hiệp. Đến năm 2017, gia đình tiếp tục hiến 21m2 đất nhà tại ấp Chánh để thi công Đường tỉnh 833B.
Còn tại ấp 4, xã Nhị Thành, huyện Thủ Thừa, bà Phạm Thị Bông (sinh năm 1942) - vợ liệt sĩ Phạm Hữu Nghĩa (sinh năm 1940) lặn lội thân cò nuôi 3 người con khôn lớn. Năm 1960, ông Nghĩa thoát ly gia đình tham gia cách mạng khi con gái đầu lòng mới hơn 1 tháng tuổi. Ông công tác gần nhà nên kẻ địch thường xuyên rình rập, theo dõi gia đình.
Năm 1968, ông hy sinh khi đánh đồn Nhị Bình (xã Nhị Thành) khi người con út vừa tròn 15 tháng. Bà Bông xúc động: “Tôi nhớ hoài lần về thăm nhà, chồng tôi động viên tôi rằng, ông cố gắng chiến đấu để sau này vợ con được hưởng hòa bình, no ấm. Từ khi chồng mất, tôi cố gắng làm thuê, làm mướn nuôi con ăn học thành tài”.

Bà Phạm Thị Bông và con út Phạm Hữu Trọng nghẹn ngào bên di ảnh liệt sĩ Phạm Hữu Nghĩa
Không phụ lòng bà, 3 người con đến nay đều thành đạt, con gái lớn Phạm Thị Lý là chủ doanh nghiệp chuyên thi công, xây dựng các công trình hạ tầng kỹ thuật; con trai thứ Phạm Văn Quân là kỹ sư Thủy lợi và con trai út Phạm Hữu Trọng công tác tại Công an huyện Thủ Thừa (vừa nghỉ hưu). Không chỉ làm giàu cho bản thân, các con của bà, đặc biệt là người con gái lớn luôn tích cực tham gia hoạt động từ thiện tại địa phương, giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn trong cuộc sống.
Khi chiến tranh lùi xa, vết thương thể xác, tinh thần cũng dần phai nhạt. Tạm gác lại ký ức đau thương ngày trước, những người từng trải qua quãng thời gian gian khó lại tiếp tục chặng đường xây dựng đất nước. Đây chỉ là một số ít trong rất nhiều tấm gương tiêu biểu của những thương binh, bệnh binh, gia đình liệt sĩ,...
Không chỉ vươn lên làm giàu chính đáng, nuôi dạy con cháu thảo hiền, họ còn góp sức mình tích cực tham gia công tác xã hội, tiên phong, mẫu mực trên mọi mặt trận, xứng đáng là “những bông hoa” thời chiến “ngát hương” thời bình./.
Phạm Ngân

