Một gia đình khốn khó
![]() |
| Vợ, chồng cô Huỳnh Thị Vân và cháu ngoại. |
Đó là hình ảnh chúng tôi chứng kiến khi đến thăm cô Huỳnh Thị Vân, một trong những gia đình khó khăn nhất của tổ 2A, khu vực 2, phường Trà Nóc, quận Bình Thủy, TP Cần Thơ. Căn nhà vách lá, trống hoác được chắp vá bằng những vỏ bao xi măng, mái tol thủng lỗ chỗ, mỗi khi trời mưa phải lấy thau hứng nước. Trong nhà không có gì đáng giá ngoài chiếc ti-vi để trên kệ dựng ở một góc nhà.
Vợ chồng cô Vân có 3 người con gồm 2 gái, 1 trai. Cô con gái lớn Nguyễn Thị Châu, lấy chồng không được bao lâu thì chồng qua đời. Cô mang con về cho ngoại nuôi, rồi bước thêm bước nữa. Thấy con mình còn trẻ đã sớm trở thành góa phụ, cô Vân nuôi cháu mà không than vãn một lời. Con gái út của cô Vân tên là Nguyễn Thị Ly, lấy chồng cũng gặp nhiều bất hạnh. Cô Vân bùi ngùi kể: “Khi con Ly có bầu đứa con đầu lòng được vài tháng thì chồng nó bỏ đi. Đến khi con nhỏ sanh được 4 tháng thì chồng nó quay về năn nỉ cho ở lại và hứa sẽ sửa đổi. Nhưng chứng nào tật nấy, lúc con Ly có bầu đứa thứ hai được 3 tháng, chồng nó lại bỏ đi biền biệt. Giờ nó sanh đã được hơn 1 tháng”. Từ đó, vợ chồng cô Vân đùm bọc luôn cô con gái út và hai đứa con của cô út. Nguồn sống của cả gia đình cô Vân lúc bấy giờ chỉ trông chờ vào tiền lương bốc vác của chú Đạm - chồng cô Vân và tiền lương công nhân ít ỏi của đứa con trai thứ ba Nguyễn Văn Hải. Lúc còn khỏe, chú Đạm đi làm bốc vác xi măng được khoảng 70 - 80 ngàn một ngày, nhưng công việc rất nặng nhọc và tổn hại cho sức khỏe do thường xuyên hít phải bụi xi măng, lại ăn uống thất thường, không đủ chất dinh dưỡng nên sức khỏe của chú Đạm ngày càng giảm sút. Chú Đạm tâm sự: “Hổm rày, tôi bị ho, tức ngực, khó thở, sức khỏe yếu hơn rất nhiều, nhưng trong nhà không có tiền, không dám đi bệnh viện khám”.
Trong thời gian chú Đạm không đi làm được, cảnh nhà càng thêm túng quẫn. Mọi sinh hoạt phí cho cả nhà gồm 7 người, chỉ trông chờ vào đồng lương công nhân của anh Hải, con trai thứ ba của cô Vân. Cô Vân bộc bạch: “Khổ nhất là lúc con Ly sanh, chồng tôi thì bị bệnh, hai đứa cháu không ai trông coi, trong nhà lại không có tiền, thằng Hải phải vay mượn của bạn bè để lo chi phí trong lúc em nó sanh. Tội nghiệp thằng Hải, làm hết sức để lo cho chị em nó, rồi thêm mấy đứa cháu mà nó không hề than vãn”. Chị Ly mới sanh được hơn 1 tháng mà chỉ ăn cơm ngày hai bữa, không có sữa để uống thêm. Vì thế, chị thường không đủ sữa cho con bú. Căn phòng của chị Ly nằm nóng ẩm, chỉ có một bóng đèn ngủ loại nhỏ sáng lờ mờ. Tháng bảy, là thời điểm mưa già, trong nhà gần hết củi, cô Vân phải gởi cháu để tranh thủ đi lượm mớ củi ở vườn gần nhà, về phơi để nấu nướng. Những lúc túng quá, không có củi chụm, cô Vân xin trèo lên cây của vườn nhà hàng xóm để bẻ những nhánh khô về làm củi. Tâm sự về hoàn cảnh của mình, Cô Vân nói: “Mong muốn lớn nhất của tôi lúc này là có tiền để gia đình trang trải những khó khăn trước mắt, trị bệnh cho chồng tôi, lo cho con, cho cháu và sửa lại căn nhà lành lặn...”.
Ông Nguyễn Văn Sơn, Tổ trưởng tổ 2A, khu vực 2, phường Trà Nóc, quận Bình Thủy, cho biết: “Gia đình chị Vân hiền lành, sống chan hòa với hàng xóm. Đây là gia đình khó khăn nhất trong tổ, anh Đạm là lao động chính lại bị bệnh, có nhiều cháu nhỏ đang độ tuổi ăn, tuổi lớn, cần được chăm sóc. Chúng tôi mong các nhà hảo tâm, mạnh thường quân giúp đỡ để gia đình chị Vân vượt qua khó khăn, ổn định cuộc sống”.
Bài, ảnh: PHƯƠNG DUNG


