30/05/2026
x
+
aa
-

Thân thương kỷ vật của cha

Khi tôi cất tiếng khóc chào đời thì cha cũng chia tay gia đình, quê hương để lên đường đi B vào chiến trường miền Nam. Khi cha trở về, tôi đã là một cô bé tiểu học. Không chỉ gia đình tôi mà cả làng quê, thôn xóm đều mừng cho ngày trùng phùng.

Ảnh minh hoạ

Trở về sau mưa bom lửa đạn, cha tôi bỏ lại phần bàn tay phải bởi trúng đạn trong một trận chiến ác liệt giữa ta và địch. Hành trang theo cha trở về chẳng có gì ngoài vài bộ quân phục và những kỷ vật nơi chiến trường như chiếc ba lô, ca uống nước, đôi dép cao su, chiếc bi đông đựng nước uống,... Những kỷ vật ấy cha xếp ngay ngắn trong chiếc tủ kính. Thi thoảng, ông lại mang những kỷ vật ấy ra lau chùi rồi trầm ngâm cất vào chỗ cũ. Mấy anh chị em chúng tôi, cả vài đứa trẻ hàng xóm thấy cái ca uống nước, cái bi đông nhìn lạ, đẹp mắt nên thi thoảng lén mở tủ lấy ra nâng niu, ngắm nghía.

Có lần, khi bắt gặp chúng tôi lấy ca uống nước ra chơi, cha tỏ vẻ không hài lòng vì sợ trầy xước. Mẹ tôi thấy vậy bảo: “Những thứ đó còn dùng được thì ông cứ bỏ ra để dùng, chứ để đó làm gì cho phí...”. Lúc đầu cha tôi không đồng ý bởi cha sợ hỏng, sợ mất nhưng về sau do nhà thiếu ca đựng nước, thiếu bình chứa nước nên cha cũng cho dùng chiếc ca và chiếc bi đông. Từ đó, chiếc ca trở thành vật dụng sinh hoạt thường xuyên của gia đình tôi.

Qua mấy chục năm, khi cốc nhựa, ly thủy tinh trở nên phổ biến hơn nhưng trong nhà tôi, chiếc ca uống nước, bi đông vẫn hiện diện như một món đồ thân thuộc dẫu nhiều chỗ đã bị sờn, tróc men.

Ngày cha về với tổ tiên, chiếc ca và bi đông được mẹ lau rửa sạch sẽ rồi đặt ngay ngắn vào ngăn tủ, nơi mà các kỷ vật khác như đôi dép cao su, chiếc ba lô, bộ quần áo lính màu xanh,... đã hiện hữu từ mấy chục năm trước.

Xa quê, mỗi khi có dịp trở về căn nhà thời ấu thơ, lòng lại bùi ngùi và mỗi khi nhìn thấy hình ảnh của những món kỷ vật vô giá gắn liền với cuộc đời binh nghiệp của cha trong tủ kính, nước mắt tôi lại rưng rưng.../.

Lê Thị Hiệp

Other news

Tiếng hót của con chim xanh 
Cuối cùng thì già Thêm cũng phải bán mảnh vườn cha ông để lại, mảnh vườn đã tồn tại qua ba đời, chứng kiến bao thăng trầm của giòng họ Giang, một dòng họ khởi thủy từ dòng sông xanh thẳm vắt qua làng như một dải lụa, đặc ân ông trời đã ban cho làng mạc bao đời trù phú.
Tháng Năm, về Lương Tâm viếng Đền thờ Bác Hồ 
Tháng Năm, đường về Lương Tâm rợp hoa phượng đỏ. Con đường thênh thang dẫn lối chúng tôi qua những địa danh rất đỗi thân thương, tự hào: đây những con kinh Năm Căn, Bần Quỳ, Chống Mỹ; kìa Xà Phiên, Vĩnh Viễn, Lương Tâm…
Ghe, xuồng trong đời sống cư dân ĐBSCL 
ĐBSCL được mệnh danh là xứ sở sông nước nên từ xa xưa, ghe, xuồng là phương tiện di chuyển và mưu sinh chủ yếu của cư dân vùng đất này, nhất là vào mùa nước nổi.
“100 điều tự hào Việt Nam” 
“100 điều tự hào Việt Nam” là nhan đề quyển sách tranh đặc biệt do 2 tác giả Phan Hạnh và An Nghĩa thực hiện, Đinh Tị Books và NXB Tri thức liên kết xuất bản.
Tác giả Lâm Long Hồ bứt phá khỏi giới hạn bản thân 
Lâm Long Hồ, một nhà thơ trẻ của An Giang, vừa ra mắt tập thơ “Hương thơm” (NXB Tổng hợp TP Hồ Chí Minh) với những bài thơ cô đọng, ý nghĩa, nhiều tầng nấc cảm xúc. Phóng viên Báo và Phát thanh, Truyền hình Cần Thơ có cuộc trò chuyện với Lâm Long Hồ xoay quanh tập thơ này.
Top