Tuổi già chồng chất nhọc nhằn, bất hạnh...
![]() |
| Bà Bông chắt chiu gom nhặt từng nhánh củi... |
Trời nhá nhem tối, bà Nguyễn Thị Bông, 84 tuổi, ở khu vực Thạnh Thắng, phường Thường Thạnh, quận Cái Răng (TP Cần Thơ) lụm cụm thu gom, sắp xếp lại đống củi vụn ở góc sân. Số củi này bà Bông phải gom góp nhiều ngày mới có được. Đối với bà, từng nhánh củi, hạt gạo, cọng rau đều rất quý giá, bởi được chắt chiu từ những nhọc nhằn của cả nhà...
Bước vào gian bếp tù mù, ẩm thấp, bà Bông khom người vét lưng lon gạo cuối cùng để nấu bữa cơm chiều. Thức ăn duy nhất là hũ chao mà con gái của bà là chị Cẩm Hồng - đang cùng 3 người con sống với bà Bông - mua chịu ở tiệm tạp hóa gần nhà, để dành ăn dần cả tuần. Hom hem nhìn tôi, bà Bông phân bua trong nước mắt ngắn dài: “Tui già rồi, sống nay chết mai, sao cũng được. Chỉ thương cho con cháu làm lụng cực nhọc mà phải ăn uống kham khổ. Phải chi tui còn khỏe để phụ tiếp tụi nhỏ đỡ phần nào”.
Quê ở huyện Kế Sách, tỉnh Sóc Trăng, bà Bông lấy chồng rồi sinh chị Cẩm Hồng. Thời gian sau, chồng bà qua đời do bệnh tiểu đường, để lại khoản nợ vay mấy năm liền điều trị bệnh. Không đất vườn, mẹ con bà Bông phiêu dạt rày đây mai đó lam lũ làm mướn kiếm sống. Năm 18 tuổi, chị Hồng lấy chồng, sinh 3 người con. Chẳng may, con rể bà bị rắn cắn khi đi phát cỏ mướn. Dốc hết của tiền dành dụm ít ỏi và chạy vạy vay nóng bên ngoài, chị Hồng lo chữa trị cho chồng nhưng anh vẫn không qua khỏi.
Hơn 20 năm qua, bà và con cháu nương nhau mà sống, ở nhờ trên đất người này, người khác. Bà Bông cho biết: “Hơn 5 năm nay, con Hồng đưa tui về đây tá túc trên đất người bà con. Hàng ngày, con gái tui đi làm mướn, chạy bàn quán ăn. Còn 2 đứa cháu ngoại phụ việc ở cây xăng và giữ cá mướn đến chiều tối mới về. Tui ở nhà một mình, quen rồi”. Ngặt nỗi, hàng chục triệu đồng con gái bà vay để trị bệnh cho chồng cứ đeo đẳng mãi đến nay không trả dứt được. Số tiền con cháu bà kiếm được mỗi ngày phải lo đóng lãi, nhiều lúc còn không đủ. Những người cùng đi hái nhãn mướn với chị Hồng kể: “Mới đây, tiền công nhật hái nhãn của chị Hồng cũng bị người cho vay tiền chặn lấy để tính vào tiền trả lãi, trong khi ở nhà không còn hột gạo nấu cơm”. Bà Bông buồn rầu cho biết, người bà con vừa cho hay, sẽ lấy lại phần đất thời gian qua cho mẹ con bà ở nhờ nên cả nhà đang lo lắng, không biết sẽ tá túc nơi đâu.
Theo người dân ở khu vực Thạnh Thắng, hoàn cảnh bà Bông rất đáng thương. Quanh năm ăn uống kham khổ nên bà ngày một gầy yếu, xanh xao. Ai cho bà nải chuối, củ khoai, bà rất mừng. Có con cá, miếng thịt ngon, bà đều dành phần cho cháu ngoại. Dù bà Bông nói rằng mình khỏe nhưng chúng tôi biết, bà nói vậy để trấn an con cháu chớ bà đã mắt yếu, lãng tai, dáng đi liêu xiêu chực ngã, thỉnh thoảng lại cố nén cơn ho sặc. Giọng xúc động, bà Bông nói: “Tui cầu mong sao cho mình được mạnh khỏe lâu dài. Con cháu nghèo khó, thắt ngặt quá, tui mà đổ bệnh thì khổ thêm”.
Mong các nhà hảo tâm rộng lòng giúp đỡ để những tháng ngày cuối đời của bà Bông bớt nhọc nhằn.
Bài, ảnh: KỲ PHƯƠNG


