Xin hãy giúp anh Nghĩa vượt qua bệnh tật!
![]() |
| Anh Lê Văn Nghĩa bên căn chòi hun hút phía sau vườn. |
Trong chuyến đi công tác ở xã Giai Xuân, huyện Phong Điền (TP Cần Thơ), tôi được nghe người dân trong xã kể về hoàn cảnh của anh Lê Văn Nghĩa, ngụ ấp Bình Thạnh, xã Giai Xuân, rất thương tâm. Anh Nghĩa năm nay 38 tuổi lại mắc chứng bệnh tâm thần, hiện đang sống một mình trong căn chòi rách nát phía sau vườn.
Anh Nghĩa là con áp út trong gia đình nghèo có 6 anh chị em ở xã Giai Xuân. Cha mẹ qua đời khi anh Nghĩa vừa tròn 10 tuổi, từ đó, Nghĩa ở với anh chị ruột sống bằng nghề làm thuê làm mướn. Năm 17 tuổi, trong khi hái dừa thuê, anh Nghĩa bị té từ trên cao xuống đất bất tỉnh, sau đó không có tiền trị bệnh nên ảnh hưởng đến thần kinh. Trước đây, rất nhiều người kêu anh Nghĩa làm thuê, nhưng khi phát hiện thần kinh anh không bình thường thì cho anh nghỉ việc. Sau đó, anh Nghĩa che căn chòi phía sau vườn ở một mình cho đến nay. Không riêng gì anh Nghĩa, năm 1990, anh Lê Văn Nhân (em út của anh Nghĩa) cũng phát bệnh tâm thần, la hét, chửi bới... bà con hàng xóm phải giúp đưa anh đi chữa trị. Đến năm 2008, bệnh của anh Nhân lại tái phát. Còn anh Nghĩa, những lúc lên cơn lại lặn hì hụp dưới sông vào ban đêm hoặc chặt phá, đốt đất đang trồng chanh, cam, có lúc đốt cháy lan sang bờ người khác...
Anh Nghĩa đang sống trong căn chòi trống trước, hở sau chỉ rộng khoảng 9m2 ở sâu hun hút sau vườn, chỉ có chỗ để chiếc giường tre đã mục, xung quanh chòi cỏ hoang mọc khỏi đầu (do anh Nghĩa ít chịu tiếp xúc với người ngoài). Ông Trần Ngọc Hùng, Trưởng ấp Bình Thạnh, xã Giai Xuân, nói: “Khoảng 4-5 năm nay, bệnh tình của Nghĩa ngày càng trầm trọng hơn. Ban ngày, Nghĩa ẩn núp sau vườn tìm trái cây ăn, tối đến (khoảng 21 đến 22 giờ) thì lặn hì hụp một mình dưới sông cả giờ đồng hồ. Những lúc tỉnh táo, Nghĩa bắt ốc hái rau tự nấu cơm ăn, bà con thấy vậy cho mì gói, gạo giúp Nghĩa sống lây lất qua ngày”.
Ông Huỳnh Thuận Đức, Tổ trưởng tổ 8, ấp Bình Thạnh, xã Giai Xuân đã từng chứng kiến cảnh khổ của anh em Nghĩa, Nhân nên thường xuyên giúp đỡ Nghĩa mì gói và gạo. Ông Đức cho biết: “Lúc Nghĩa còn khỏe, thấy có mấy bờ đất của cha mẹ Nghĩa để cỏ mọc um tùm, tôi thường hướng dẫn trồng loại cây thị trường ưa chuộng như chanh tàu, cam sành... Từ khi Nghĩa bị bệnh nặng đến nay, tôi vận động bà con trong ấp hỗ trợ Nghĩa mì gói, gạo và một số nhu yếu phẩm để lúc tỉnh táo Nghĩa tự nấu ăn. Tuy nhiên, bấy nhiêu đó cũng không đủ để Nghĩa vượt qua bệnh tật. Xung quanh căn chòi Nghĩa ở hiện nay cỏ mọc “cọp nhào không thấy lưng”. Có hôm đi ruộng về ngang khoảng 11 giờ, tôi thấy da rắn rất to lột vỏ cặp vách nhà Nghĩa, rất nguy hiểm...”.
Rất mong ngành chức năng huyện và thành phố giúp địa phương xem xét hoàn cảnh và sớm giúp đỡ đưa anh Nghĩa vào chuyên khoa tâm thần kinh điều trị bệnh. Qua bài viết này, chúng tôi cũng rất mong các nhà hảo tâm, bạn đọc gần xa giúp đỡ để anh Nghĩa có điều kiện điều trị khỏi bệnh.
Bài, ảnh: X.Đào


