Khi cha mẹ học cách “nới dây diều”
Mùa nhập học, con bắt đầu hành trình tự lập. Lúc này, yêu thương của cha mẹ không chỉ là đồng hành, mà còn là trao cho con niềm tin để trưởng thành.

Các tân sinh viên Đại học Cần Thơ trong lễ khai giảng năm học mới.
Gia đình chị Trần Nguyễn Ái Hương, ngụ phường Bình Thủy, TP Cần Thơ, có con gái vừa trúng tuyển ngành Kiến trúc tại một trường đại học ở TP Hồ Chí Minh. Chị Hương bộc bạch: “Làm mẹ, tôi không tránh khỏi lo lắng khi con lần đầu sống xa gia đình. Thế nhưng, tôi tin khoảng thời gian ấy sẽ giúp con trưởng thành hơn”.
Chị Hương cùng con tìm hiểu trường, ngành học, chỗ ở đến định hướng nghề nghiệp. Chị đồng hành, nhưng để con tự tìm hiểu, lựa chọn và chịu trách nhiệm với quyết định của mình. Với chị, điều quan trọng không phải giữ con trong tầm mắt mà giúp con đủ tự tin bước ra thế giới.
Cũng mang tâm trạng ấy, chị Phan Ngọc Cẩm Tú, ngụ phường An Bình, TP Cần Thơ, chuẩn bị cho con gái nhập học tại Học viện Ngoại giao Hà Nội. Chị trang bị cho con những kỹ năng cần thiết, như: quản lý chi tiêu, chăm sóc sức khỏe, nhận biết rủi ro và chủ động tìm kiếm sự giúp đỡ khi cần. Điều đó giúp con biết tự chăm sóc bản thân khi phải sống xa nhà, xa gia đình.
Anh Nguyễn Trần Bảo Anh, ngụ xã Cờ Đỏ, TP Cần Thơ, có con trai trúng tuyển ngành Công nghệ thông tin, Đại học Cần Thơ. Anh chọn chỗ trọ gần trường theo nguyện vọng của con, để con có cơ hội rèn tính tự lập và trách nhiệm. Từ đầu tháng 9, con trai anh tham gia các hoạt động đầu khóa, được phổ biến quy chế công tác sinh viên, bảo hiểm, chăm sóc sức khỏe, quản lý nội, ngoại trú; hướng dẫn phòng tránh lừa đảo, bảo đảm an ninh, trật tự và phòng ngừa tệ nạn xã hội. Những kiến thức ấy giúp tân sinh viên chủ động hơn khi bước vào môi trường mới.
Khi con dần trưởng thành, tự lập, cha mẹ không thể ở bên con trong mọi hoàn cảnh. Điều con cần là một gia đình luôn lắng nghe, một nơi để trở về và niềm tin rằng con có thể tự đứng trên đôi chân mình. Nuôi con cũng như thả một cánh diều. Khi con còn nhỏ, cha mẹ cần giữ thật chắc, nhưng khi con đủ lớn, bàn tay ấy phải biết nới lỏng. Nới dây không phải là buông bỏ, mà là trao cho con cơ hội trải nghiệm và trưởng thành. Bởi lẽ, phía sau mỗi bước đi của con luôn có một mái ấm bình yên chờ con trở về!
Bài, ảnh: B.KIÊN

