Nét đẹp mùa nước nổi
Những năm gần đây, nhiều người nhắc đến mùa nước nổi ở miền Tây không chỉ là một hoài niệm, một nét đặc trưng văn hóa mà còn là sản phẩm du lịch văn hóa đầy sức hấp dẫn.

Làng bè Châu Đốc mùa nước nổi.
Hơn 10.000 người trải nghiệm sự kiện “Hồng Ngự - Sắc nước vùng biên” do phường Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp, tổ chức vừa qua, cho thấy sức hút đó. Những hoạt động như chợ nổi vùng biên, đua xuồng, trò chơi dân gian dưới nước… thu hút đông đảo du khách.
Bà Nguyễn Thị Kim Yến, Phó Chủ tịch UBND phường Hồng Ngự, chia sẻ rằng địa phương kỳ vọng đưa mùa nước nổi đến gần hơn với nhân dân và du khách, để khi đến với Hồng Ngự, mỗi người không chỉ nhìn ngắm, mà còn được chạm, thưởng thức, trải nghiệm và cảm nhận những giá trị đặc sắc của vùng đất biên giới Hồng Ngự.
Ở đầu nguồn sông Hậu, làng bè Châu Đốc (An Giang) từ hướng nhìn trên cầu Cồn Tiên đã dập dềnh theo con nước lớn, tạo cảnh sắc rất kỳ thú. Búng Bình Thiên (xã Khánh Bình và xã Nhơn Hội, tỉnh An Giang) đón mùa nước nổi với vẻ đẹp tĩnh lặng của thiên nhiên. “Hồ nước trời” rộng mênh mông, mút mắt, điểm xuyết bởi những hàng điên điển vàng bông. Các cô, các chị đồng bào Chăm bơi xuồng hái bông điên điển khiến cho Búng Bình Thiên thơ mộng, trữ tình. Bà con cũng tất bật với việc đánh bắt cá tôm từ “lộc” nước nổi…
Cảnh sắc vậy thôi nhưng đủ sức thu hút rất đông du khách. Nhiều người đổ bộ hàng trăm cây số chỉ để ngắm con nước dâng đầy, nhìn những mẻ cá linh của bà con mới bắt, và trải nghiệm phiên chợ đầu nguồn đầy ắp sản vật mùa nước nổi.
Cứ qua tháng bảy âm lịch, nhiều người lại nhắc nhau về mùa nước nổi. Có người than nước nổi sao không về, sao chưa về; có người lại nhắc đến món cá linh non nấu canh chua bông điên điển… Rõ ràng, mùa nước nổi đã là dấu ấn văn hóa của người miền Tây. Nhiều người ví von rằng, miền Tây không chỉ có 2 mùa mưa nắng, mà còn có mùa nước nổi đầy nhớ thương. Đó là mùa của những con nước đầy mang phù sa về bồi đắp ruộng đồng và làm sống dậy không gian sinh kế, ẩm thực, phong tục và ký ức cộng đồng. Cá linh, bông điên điển, chiếc xuồng... làm nên một “bộ nhận diện” rất riêng của miền sông nước.
Từ Hồng Ngự đến Châu Đốc, Búng Bình Thiên và nhiều vùng đất khác ở miền Tây, mùa nước nổi đang cho thấy một khả năng mới trong cách làm du lịch văn hóa. Không nhất thiết phải tạo ra những sản phẩm cầu kỳ, đôi khi chỉ cần biết kể câu chuyện từ những điều vốn đã thân thuộc.
Quan trọng hơn, khai thác mùa nước nổi cũng là cách khẳng định rằng, văn hóa bản địa không chỉ để hoài niệm mà là nguồn lực phát triển khi cộng đồng được đặt ở vị trí trung tâm và người dân chính là những người kể câu chuyện về quê hương mình. Khi đó, du khách đến không chỉ để “check-in” mà để hiểu vì sao người miền Tây gắn bó với con nước, vì sao một mùa lũ có thể trở thành mùa sinh kế, mùa ký ức.
Giữa dòng chảy hiện đại, dòng chảy mùa nước nổi vẫn chưa bao giờ mất đi sức hấp dẫn.
Bài, ảnh: DUY KHÔI

