Lớn lên giữa biết bao khó khăn, thiếu thốn cả vật chất lẫn tinh thần, nhưng em Trương Hoàng Hiếu, khu vực Bình Trung, phường Long Tuyền, TP Cần Thơ, vẫn nỗ lực từng ngày bằng chính nghị lực và ước mơ của mình.
Chúng tôi gặp Hiếu trong một quán ăn trên đường Nguyễn Thông (phường Bình Thủy) khi em đang làm phục vụ tại đây. Đó là một chàng trai có dáng người gầy, gương mặt sáng, nụ cười hiền và đôi tay luôn thoăn thoắt phục vụ thực khách. Ít ai biết, phía sau dáng vẻ nhanh nhẹn ấy là một hành trình dài của những ngày thiếu thốn, những lần phải nghỉ học và cả một ước mơ tưởng chừng có lúc phải dang dở.
Hoàng Hiếu sinh năm 2007, là học sinh Trường THPT Bình Thủy, vừa trúng tuyển ngành Triết học của Đại học Cần Thơ, hiện đang làm thủ tục nhập học. Ngôi nhà nhỏ của bà cháu Hiếu trong một con hẻm ở khu vực Bình Trung, phường Long Tuyền mấy ngày qua nhiều niềm vui cũng không ít nỗi lo. Hiếu đã vượt qua những khó nhọc của tuổi thơ để đặt chân vào giảng đường đại học, nhưng chi phí học tập của bậc đại học là gánh nặng lớn với bà cháu em.

Em Trương Hoàng Hiếu bên bà ngoại.
Cha mẹ Hiếu chia tay khi em mới học lớp 5 và em trai em chỉ mới chào đời không lâu, rồi hai người bỏ đi biệt tăm. Hai anh em ở với bà ngoại, sống bằng tiền lời bán vé số ít ỏi của bà. Từ đó, tuổi thơ của hai anh em không còn được đo bằng những ngày tháng vô tư đến trường, mà bằng những buổi chợ, những tờ vé số và những lần Hiếu tự nhủ phải lớn thật nhanh. Khi vào năm học lớp 6, gia đình cho em nghỉ học để ở nhà chăm em, phụ việc nhà. Một năm nghỉ học, Hiếu luôn nhớ lớp, nhớ trường. Nhìn bạn bè đi học ngang nhà, nước mắt em rơi từng chặp. Vậy rồi sau nhiều lần thuyết phục, Hiếu lại được đến trường, chinh phục ước mơ học thức.
3 năm THPT, Hoàng Hiếu đạt thành tích học tập khá, giỏi, và đặc biệt có năng khiếu với môn Văn. Từng ngày, từng ngày phấn đấu, cầm trên tay tờ thông báo trúng tuyển đại học, Hiếu kể rằng: "Mấy hôm đầu mới nhận, em ngủ không được vì mừng".
Hành trình đi tìm con chữ của Hiếu gian nan từ nhỏ. Nhà không có xe, em phải lội bộ từ nhà đến trường mỗi ngày. Em lại phải lo cho em trai em từ nhỏ, từ thủ tục đi học, đến dạy em học, chăm sóc em. Cậu bé Trương Hoàng Hải đến nay thì đã sắp lên lớp 4, luôn xem anh trai là chỗ dựa vững chắc cho mình. Lên lớp 9, Hiếu đã bươn chải, từ bán bánh mì đến phục vụ quán ăn, cho đến tận bây giờ để phụ giúp bà ngoại lo cho cuộc sống gia đình.
Hơn 8 tháng trước, bà Ngô Thị Giỏi, 79 tuổi, bà ngoại Hiếu, trên đường đi bán vé số, bị tai nạn giao thông gãy chân. Bây giờ thì bà chỉ nằm ở nhà dưỡng bệnh, không thể làm gì được. Bà Giỏi xúc động: "Nằm một chỗ, không đi bán được nên không có đồng vô đồng ra, tôi lo quá". Cơ cực chồng chất cơ cực. Hiếu tự nhắc mình phải phấn đấu nhiều hơn, không chỉ để lo cho tương lai của mình mà còn cho ngoại, cho em.
Khi kể về tuổi thơ và những gì đã trải qua, Hiếu không khóc nhưng trong ánh mắt em, dễ dàng nhìn thấy một nỗi buồn sâu thẳm. Vậy nhưng em nói rằng, dù cho hoàn cảnh nào, em cũng sẽ cố gắng. Bởi như lời thầy cô đã từng động viên: "Chỉ có học mới có cơ hội đổi đời".
Trước mắt Hiếu là hơn 10 triệu đồng học phí học kỳ đầu, là tiền thuốc cho bà, là những khoản chi phí để em trai đến trường. Với một tân sinh viên 19 tuổi, đó là những con số không nhỏ. Nhưng Hiếu không chọn cách lùi bước. Hiếu tin, rồi mình sẽ vượt qua. Nhất định sẽ vượt qua!
Bài, ảnh: DUY KHÔI