18/01/2026
x
+
aa
-

Thương nhớ trăng thu...

Ảnh minh họa (AI)

Không rực rỡ như vầng trăng Nguyên tiêu tháng Giêng với ánh sáng vàng kỳ ảo gợi cảm hứng cho biết bao thi nhân với nguồn thơ bất tận, vầng trăng thu đêm rằm tháng tám Âm lịch mang sức hút riêng diệu kỳ. Trong tiết trời giao mùa se lạnh, từng cơn gió mát rượi hiu hiu luồn qua hàng tàu dừa đong đưa ngoài sân. Gió đưa trăng lên cao tỏa vằng vặc ánh sáng vàng pha xanh dìu dịu gợi cảm giác vừa hư vừa thực, nửa xa nửa gần không kém phần diễm ảo của trăng thu.

Đêm thu lung linh vầng nguyệt rằm ghi dấu biết bao hoài niệm tuổi thơ. Những đêm trăng sáng thường được đám trẻ con nông thôn như chúng tôi trông đợi, háo hức. Thuở ấy ở quê chưa có điện, dưới đêm trăng sáng, bọn con nít xóm trên xóm dưới tụ tập nô đùa, ca hát vang trời, chơi chán thì mạnh ai về nhà nấy.

Còn sớm không ngủ được, chị em tôi thường hay đòi ông nội kể chuyện đời xưa, chuyện cổ tích... Dưới ánh trăng thu, từng cơn gió mơn man dịu mát, mùi nguyệt quế thoang thoảng bên hiên với những bông hoa trắng ngần nhỏ xinh như cùng háo hức với đám trẻ chúng tôi, say mê lắng nghe giọng kể chậm rãi, trầm ấm của ông.

Mà nghĩ cũng lạ, trong đầu trẻ thơ lúc ấy, tôi cứ tưởng ông như ở một thế giới thần tiên nào đó... Ông vừa nhấp ngụm trà, vừa phe phẩy chiếc quạt nan, chòm râu bạc phất phơ dưới ánh trăng vàng dát bạc. Tôi nhắm mắt vờ như ngủ quên để thầm tận hưởng cảm giác diệu kỳ của đêm trăng thu êm đềm như một giấc mơ tựa hồ như mãi mãi chẳng thể nào quay lại.

Trăng đêm thu lúc nào cũng quyến rũ mời gọi nhưng có lẽ chỉ đêm trăng rằm tháng tám là được lũ trẻ trông đợi nhất vì vừa được chơi trò rước đèn, vừa hăm hở chờ đến giờ phá cỗ, tha hồ ăn chè, xôi, bánh trái. Đèn trung thu chủ yếu tự chế từ vỏ lon bia, nước ngọt. Đứa nào khéo tay thì tự làm hình ông sao, cá chép, hoa sen, bươm bướm có viền tua xinh xắn. Đêm về khuya, gió đưa mát rượi, trăng càng lên cao càng sáng...

Vẫn là vẻ đẹp huyền ảo thanh khiết của trăng thu như gợi một chút nhớ xa xôi, một nỗi niềm man mác. Những vì sao nhấp nháy trên cao. Những bụi chuối, tàu dừa gió đưa xào xạc, đâu đó thảng thốt tiếng kêu lẻ loi của bầy chim ăn đêm ngang trời khuya. Dưới mái tranh quê, lũ trẻ nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ sau những phút giây nô đùa vô tư lự. Vành trăng nghiêng nghiêng bên song khẽ dòm qua liếp cửa, chút gió thoảng đưa như vỗ về, xoa dịu giấc mơ thần tiên thời thơ bé.

Thời gian thấm thoát trôi nhanh, mới đó mà lũ trẻ ngày nào đã lớn. Những ngã rẽ cuộc đời mở ra chờ đợi, cuộc sống mưu sinh khiến ánh trăng thu mùa ấu thơ đêm nào dần phai trong tâm tưởng. Những lồng đèn hình ông sao, cá chép mộc mạc, thủ công ngày xưa đã thay thế bằng những chiếc lồng đèn gắn pin điện tử đủ màu sắc hiện đại, tinh xảo, xinh xinh.

Mùa Trung thu lại về, làng quê giờ khác xưa, tiện nghi đã về tận ngõ xóm. Những đứa trẻ bây giờ say mê bao trò chơi hấp dẫn trên những chiếc điện thoại thông minh, còn đâu những ông Bụt, bà Tiên, chị Hằng lung linh cổ tích. Nhưng, vầng trăng thu vẫn còn đó, muôn đời tỏa ánh nhìn thầm lặng thân thương!./.

Tịnh Bình

Other news

Đến Hòn Khoai, nhớ Anh hùng Phan Ngọc Hiển 
Trên chuyến tàu 527 của Đảng ủy, Bộ Tư lệnh Vùng 5 Hải quân ra thăm Hòn Khoai, lòng tôi bồi hồi khi thấy đảo từ xa. Tuy là lần thứ ba ghé đảo nhưng trong tôi vẫn dâng trào niềm tự hào về vị Anh hùng gắn với Hòn Khoai - Anh hùng, liệt sĩ, thầy giáo Phan Ngọc Hiển.
Bài 2: Lời thề dưới mái đình làng 
Đêm 23-11-1940, đoàn người kéo về Xóm Đình, Hòa Tú (lúc bấy giờ thuộc quận Châu Thành, tỉnh Sóc Trăng, nay là xã Hòa Tú, TP Cần Thơ) dưới sự chỉ huy của thủ lĩnh Văn Ngọc Chính
Chiều ở xóm Dốc Tình 
Bà mở cửa, ra vườn, sương chiều như một đám khói ùa vào lạnh buốt. Hơn ba năm nay bà đã quen với những buổi chiều mù sương như thế, từ ngày theo vợ chồng con trai về sống bên bến sông này.
Giấc mơ đêm chuông ngân 
Con bé nhón chân đi qua vũng nước mưa. Đêm sâu hun hút. Ánh trăng rọi lành lạnh xuống hàng cây ven đường, vài giọt nước rơi xuống tóc, em bước nhanh hơn.
Những trái xoài mùa sau 
Cái hàng rào gỗ ngăn cách giữa nhà ông Tình và nhà ông Lam đã mục từ lâu. Nó vốn là một dãy cọc tre, sau được thay bằng những tấm ván gỗ tạp. Ông Tình không còn nhớ chính xác lúc nào hàng rào này trở thành ranh giới không thể vượt qua.
Top