24/08/2026
x
+
aa
-

Bâng khuâng tháng bảy

Vậy đã là tháng bảy rồi! Những ngày này sao mà lòng chộn rộn đến thế cơ chứ! Bất chợt ngước nhìn lên vòm lá xa xa, những cánh phượng cuối mùa lẻ loi đỏ giữa bao la màu xanh thăm thẳm, lòng ta như mềm đi trong từng chuỗi nhớ xốn xang. Hơn ba mươi năm cuộc đời là bấy nhiêu tháng bảy ta đã đi qua. Mỗi một tháng bảy đọng lại những khoảnh khắc thật diệu kỳ, con tim bé nhỏ của ta phập phồng nỗi nhớ thương…


Tháng bảy năm xưa, ta là cậu học trò tuổi mười tám chập chững chuẩn bị bước vào kỳ thi đại học. Trong sắc tím miên man của bằng lăng, của nắng hè oi ả, khoác trên mình màu áo trắng tinh khôi, ta như chú ong cần mẫn ngày ngày hai buổi đến trường ôn bài. Tuổi mười tám mãi là lứa tuổi đẹp nhất của ta, lứa tuổi với những mộng mơ và khát khao. Và cánh cổng trường đại học như một nấc thang đầu tiên trong cuộc đời mà bất kể ai cũng muốn với đến. Nấc thang ấy không chỉ là niềm khát vọng riêng của tuổi học trò mà còn là của thầy cô, cha mẹ, người thân. Năm tháng đó ta mãi giữ phút giây thanh xuân tươi đẹp với sự nỗ lực không biết mệt mỏi, lòng lúc nào cũng hừng hực khí thế cố gắng đến tột cùng. Tháng bảy tuổi mười tám gọi tên niềm vui vô bờ bến của cái kết ngọt ngào. Dẫu biết rằng cánh cổng trường đại học chỉ là viên gạch đầu tiên trong cuộc đời.

Nhớ những ngày tháng bảy lội đồng, trải qua không biết bao nhiêu mùa cấy rồi lại tới mùa gặt. Mãi trong ta vẫn là một niềm tự hào khôn xiết khi được sinh ra và lớn lên trên miền quê nghèo, lam lũ ruộng đồng. Ta trân trọng những tháng ngày chập chững ăn hạt gạo trắng ngần được đong đổi bằng những giọt mồ hôi, nước mắt của cha mẹ. Ta vẫn thường nhắc lại thời gian khó như một dấu ấn đẹp trong cuộc đời. Đó còn là sự trải nghiệm quý giá mà không dễ dàng gì ai cũng có được. Chân ta băng qua ruộng đồng tháng bảy “nước như ai nấu, chết cả cá cờ” với xót đau bỏng rát. Tay ta cắm cây lúa vào bùn sình với từng hơi thở dốc mệt nhọc. Ruộng đồng làm ta thêm cứng cáp, trưởng thành! Và đôi lần thoáng nghĩ, chẳng biết sống hết kiếp người này mình có trả được hết ơn nợ của quê hương?! Chỉ biết rằng mỗi ngày ta cố gắng, sống xứng đáng, trách nhiệm với một người con của quê hương!

Tháng bảy sẽ thật vô tâm khi không biết và nghĩ tới ngày của thế hệ cha anh đã đổ máu xuống chiến trường. Tháng bảy năm nào, ta vẫn đau đáu nhớ về đôi mắt buồn của ông. Ông là người lính Cụ Hồ, đầu đội nón tai bèo xanh, tay cầm súng, lưng cõng ba lô. Đồng đội của ông năm xưa giờ lưu lạc tứ xứ. Có người may mắn được sống bên gia đình trong những phút cuối đời, có người để lại xương máu nơi chiến trường lạnh lẽo. Cả tuổi trẻ ông dành cho Tổ quốc, năm nào ông cũng kể lại với những giọt lệ ngân ngấn. Những khoảnh khắc lịch sử “81 ngày đêm ở Thành cổ Quảng Trị” sẽ là người trong cuộc mới cảm nhận hết được. Thế hệ của ta sinh ra trong thời bình, dẫu cố gắng hiểu nhưng vẫn không thể nào tường tận, sâu sắc những công ơn sâu nặng của đấng sinh thành cha ông. Dù có bận rộn đến nhường nào, ta vẫn về lại bên ngôi mộ những người đã ngã xuống, thắp một nén hương trầm, mong linh hồn của ông cha đỡ đơn côi, hiu quạnh. 

Những ngày tháng bảy của tuổi trẻ sẽ mãi là những ngày đáng nhớ trong cuộc đời của ta. Qua mỗi tháng bảy, ta lớn lên, trưởng thành hơn rất nhiều. Như đóa hoa kia, đủ nắng rồi sẽ nở những rực rỡ tươi mới, mang dịu dàng đi muôn nơi…/.

Tăng Hoàng Phi

Other news

Mùa tựu trường yêu dấu 
Tụi nhỏ trong xóm đang chơi năm mười dưới tán những cây tràm chợt có tiếng ai đó từ dưới đồng vọng lên:
Những địa điểm ghi dấu Cách mạng Tháng Tám tại Cần Thơ 
Kỷ niệm 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công (19/8/1945 -19/8/2026) và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2026), chuyên mục “Dấu xưa Cần Thơ” tuần này xin giới thiệu những địa điểm ghi dấu Cách mạng Tháng Tám tại Cần Thơ (gồm cả tỉnh Cần Thơ và tỉnh Sóc Trăng thời điểm 1945).
Con đường cỏ may 
Thật ra chưa bao giờ Ngò thôi nghĩ về việc tìm vợ cho cha. Nhất là từ cái hôm Ngò lên thành phố thăm cô Út, cha ở nhà một mình, nửa đêm ra sau hè rồi trúng gió nằm lăn luôn ra đó.
Chuyện bên bảy dòng kinh 
Đến nay, nhiều tài liệu chép lại đã góp phần chứng thực lời kể của các bậc cao niên về một chục năm ròng rã tính từ đầu những năm 1900, các con kinh ngang, dọc được đào...
Không có gì để cho đi? 
Buổi sáng, hàng cây bị cơn giông đêm qua tước sạch lá, trơ cành như những ngón tay yếu ớt. Gió bứng mấy bụi bông mới trồng, rễ chưa kịp níu đất, quăng khắp khu vườn nhỏ. Giông đã tan, nhưng Miền nhìn khoảnh vườn, thấy lòng như vẫn còn giông bão.
Top