Mùa tựu trường yêu dấu
Tụi nhỏ trong xóm đang chơi năm mười dưới tán những cây tràm chợt có tiếng ai đó từ dưới đồng vọng lên:
- Sắp tựu trường rồi mà không đứa nào lo ôn bài sao?
Bọn nhỏ khựng lại, chợt nhớ chỉ còn 1 tuần nữa là khai giảng. Lật đật nghĩ đến đôi giày thể dục, ba lô chưa giặt, mấy bài tập toán hôm kết thúc học phụ đạo hè cô giáo giao quên chưa làm, thằng Gạo buột miệng:

- Thôi chết! Em quên mất bảng cửu chương rồi. Bảy nhân bốn bằng bao nhiêu ta ơi...
- Bằng hai tám. Vậy cũng quên.
Bọn nhỏ dúi đầu Gạo rồi chạy vụt đi, bỏ lại thằng bé đứng lơ ngơ dưới tán cây tràm. Vài chú chim trên tán cây ngó nghiêng, ríu rít. “Có khi chúng cũng đang đọc bảng cửu chương”, Gạo bật cười với ý nghĩ của mình trước khi chạy đi tìm bạn. Một lúc sau tụi Gạo đã ngồi trên đỉnh đồi bạch đàn ngắm cánh đồng trước mặt. Những cánh cò trắng bay chấp chới trên bầu trời, rồi sà xuống ẩn mình trong ruộng lúa xanh non. Nhỏ Liên chống tay ra phía sau ngồi ngửa cổ nhìn trời:
- Ước gì năm nay cũng là cô Hồng chủ nhiệm. Hồi mới vào lớp một, những ngày mẹ tan ca đón trễ cô vẫn thường ngồi lại với tui trên ghế đá sân trường. Có những hôm trời mưa tầm tã, cả sân trường vắng tanh. Chỉ còn hai cô trò và bác bảo vệ. Hôm ấy mẹ đang đi làm thì chuyển dạ, vào viện sinh em bé. Cha cũng từ chỗ làm vào viện mãi mới nhớ gọi điện nhờ cô đón tui về. Trời mưa mãi không ngớt. Mùi xào nấu thức ăn từ nhà người ta bay ra thơm nức, bụng tui đói cồn cào sôi ùng ục. Cô lấy từ trong cặp thanh lương khô nhỏ đưa cho tui. Tui vừa ăn vừa khóc.
- Sao mà khóc nhè?
- Cũng không biết nữa. Có lẽ vì tủi thân. Cũng có thể vì xúc động. Chiều hôm đó ngồi sau xe cô giáo, tui chợt nghĩ đến những lần mình lười học và không biết nghe lời. Tự nhiên thấy thương cô. Cơm nhà cô rất ngon... Sau đó tui nằm ngủ quên trong lòng cô cho đến lúc tỉnh dậy đã thấy cha và bà nội tới đón.
Còn thằng Sáo đang nằm dưới cỏ, hai bàn tay đan vào nhau, gối đầu lên. Sáo nhìn những chiếc lá bạch đàn xô dạt vào nhau trong cơn gió, thở dài như ông cụ non:
- Mẹ tui thì hẹn mùa hè này sẽ về. Giờ đã tựu trường rồi mà mẹ vẫn chưa về...
Không gian bỗng trở nên thinh lặng, chẳng ai nói với ai thêm điều gì. Những đôi mắt trong trẻo thơ ngây nằm ngó mây mùa thu trôi qua cánh rừng trung du. Những đứa trẻ năm nay đã khác những đứa trẻ của mùa thu năm ngoái. Trên cây bạch đàn những vết khắc đo chiều cao ngày một cao hơn. Chiếc quần mẹ may mùa tựu trường năm ngoái cũng đã ngắn hơn. Trong đầu óc tụi trẻ những suy nghĩ cũng đã rong ruổi đến chân trời xa lắm.
Bảng cửu chương đã không còn trong đầu óc Gạo nữa. Thằng nhỏ đang nghĩ đến ngày tựu trường được gặp bạn Thỏ. Nhà bạn nằm bên sườn đồi xóm bên, nhưng suốt cả mùa hè bạn đã về thành phố ở với cha. Cha mẹ Thỏ ly hôn, thường ngày bạn sống cùng mẹ và bà ngoại. Thỏ hứa sau ngày tựu trường năm nay sẽ rủ Gạo về nhà ăn món xôi xắn gạo nếp do bà ngoại làm. Gạo không biết Thỏ về thành phố có nhớ gì xóm nhỏ này không?
Sáo thì miên man nghĩ đến nước Nhật xa xôi. Nơi có hoa anh đào, núi Phú Sĩ, có món sushi nhìn thôi đã thấy ngon. Mẹ nói chừng nào về nước sẽ dẫn Sáo đi nhà hàng lớn thử tất cả những loại sushi. Mẹ sẽ mang kẹo về đểSáo chia cho tất cả bạn bè. Sẽ mua cho Sáo bộ lego xếp hình 1000 chi tiết. Ngày còn nhỏ, mỗi lần Sáo khóc bà hay dỗ: “Ngoan! Mấy hôm nữa mẹ về”. Sau này Sáo lớn hơn, bà lại bảo: “Ngoan! Năm sau mẹ về”. Cũng có khi đang ngồi ăn cơm, nhìn hoàng hôn buông đỏ thẫm cánh đồng, bà tính: “Năm nữa mẹ về, đồi bạch đàn đã to lắm rồi...". Dẫu có bà cạnh bên, nhưng những cuộc gọi video đâu thể giúp Sáo có được cảm giác dụi đầu vào lòng mẹ. Đâu thể ngửi được mùi hương tóc mẹ. Những lúc ốm đau cũng không có bàn tay mẹ vỗ về. Bà hay an ủi Sáo: "Mẹ đi xa làm xa để dành tiền nuôi con ăn học", rồi xoa đầu Sáo.
* * *
Mắt bà giờ đã kém hơn xưa, chữ Sáo viết có khi bà không nhìn rõ nữa. Nhưng mỗi tối khi Sáo ngồi học bài bà đều ngồi cạnh bên. Hôm nay Sáo về nhà, lúi húi soạn tập vở cho năm học mới, bà cũng như mọi lần, nói với Sáo: “Học giỏi thì mọi ước mơ đều sẽ thành hiện thực”. Sáo khẽ gật đầu, nhìn những sợi tóc trắng của bà, thằng nhỏ càng mong mẹ sớm về. Mùa tựu trường đã đến rồi. Chiếc áo mẹ gửi về hơi rộng, bà nói mang đi sửa nhưng Sáo không muốn: “Rồi cháu lớn nhanh, sẽ mặc vừa”. Sáo vẫn muốn mặc chiếc áo đó trong ngày khai giảng, vì trên chiếc áo như vẫn còn hơi ấm từ bàn tay của mẹ.
Buổi sáng ngày khai giảng, Gạo được mẹ chiêu đãi món bánh hành thơm nức mũi. Gạo xin thêm mấy cái bánh nhỏ xinh mang đi chia cho bạn trong xóm nhỏ. Còn một cái gói trong lá chuối nóng hổi để dành cho bạn Thỏ. Vậy rồi những bước chân háo hức đạp xe trôi trên đường làng. Đường tới trường đẹp quá. Lúa xanh non trên những cánh đồng rì rào gọi gió. Ẩn mình đâu đó trong những vạt tràm xanh thẳm là hương hoa dịu nhẹ lẫn trong từng sợi tóc, trong thớ vải của chiếc áo mới tinh bọn nhỏ mặc tới trường. Và cứ thế từ nhiều cánh cổng nhà, những đứa trẻ tỏa ra hướng về ngôi trường nhỏ. Ở đó có thầy cô đợi sẵn. Có ngôi trường đã kịp thay một lớp sơn tươi mới để đón đợi học trò. Trong vườn trường những cây hoa tự tay các em trồng trong năm học cũ đã kịp đơm bông, nở bừng cả một góc sân rộng rãi.
Trống trường được khoác lên lớp giấy màu đỏ chói. Chỉ chờ đến đúng giờ khai giảng, cô hiệu trưởng mặc áo dài thướt tha gióng từng hồi trống dài vừa khoan thai vừa dứt khoát. Lớp giấy đỏ bọc trống bung ra, rộn ràng niềm vui trong những lồng ngực nhỏ. Tiếng trống như lan tỏa qua dải đồi xanh ngát và cánh đồng xa thẳm để đến những ngôi nhà trong từng xóm nhỏ. Rồi tiếng trống bỗng nhiên giục giã và gấp gáp như giục giã các cô cậu học trò còn đang mải la cà nhanh chân đến lớp.
Tiếng trống vẫn còn mãi ngân vang vào tận giấc mơ của tụi nhỏ sau một ngày dài. Trong giấc mơ ấy thằng Gạo thấy mình đã thuộc bảng cửu chương. Thấy bé Thỏ ăn ngon lành chiếc bánh hành thơm nức. Liên vui mừng gặp lại cô Hồng dịu dàng của nhỏ. Sáo thì vỡ òa khi thấy mẹ trở về nhà lúc trời nhập nhoạng. Tóc mẹ thơm, lòng mẹ ấm, bàn tay mẹ quá đỗi dịu dàng. Trong chiếc va li mẹ mang về, chao ôi có rất nhiều viên kẹo đủ sắc màu reo vui trong bàn tay bọn nhỏ…
Truyện ngắn: Vũ Thị Huyền Trang

