22/01/2026
x
+
aa
-

Em mong tin nhắn người xa (thay lời của một người cô phụ)

Suốt mấy hôm nay nhớ thật nhiều Chắc là lòng đã chớm hương yêu? Nửa đêm thầm lén lên trang mạng, Tin nhắn chờ mong, sáng lại chiều!

Ảnh minh hoạ (AI)

Suốt mấy hôm nay nhớ thật nhiều

Chắc là lòng đã chớm hương yêu?

Nửa đêm thầm lén lên trang mạng,

Tin nhắn chờ mong, sáng lại chiều!

 

Nhưng mãi tìm hoài chẳng thấy đâu

Chỉ cần tin nhắn một đôi câu

Đơn sơ thế ấy mà không có

Ngồi ước trời ban phép nhiệm mầu

 

Người ở nơi nào có biết không?

Em như thiếu phụ bặt tin chồng

Bốn mùa ngóng đợi từng con nước

Những chuyến đò xuôi qua bến sông

 

Người nghĩ rằng em, cũng chỉ là

Vừa quen trên mạng, mới quen qua

Chia tay đâu có gì lưu luyến

Như khách cùng chung một chuyến phà!

 

Nhưng nỗi lòng em lại giá băng

Cô đơn chiếc bóng  giữa cung Hằng

Băn khoăn không biết nơi trần thế

Chú Cuội đêm rằm có ngắm trăng?

 

Người hởi ! nếu mà ta gặp nhau

Xem như chưa có chuyện hôm nào

Để em quay bước thầm rơi lệ

Đóng cửa cô phòng nén nỗi đau!./.

02/8/2022

Hồng Vĩnh

Other news

Những ngày cuối năm 
Gió bấc luồn qua hẻm nhỏ, kéo theo mùi nhang trầm và tiếng rao đủ thứ hàng hóa chuẩn bị cho năm mới vọng từ đầu ngõ. Hơi thở của Tết nhoáng một cái đã ngập trong không khí. Vậy nhưng năm nay Lâm không cảm nhận được niềm hạnh phúc như mọi năm.
Đến Hòn Khoai, nhớ Anh hùng Phan Ngọc Hiển 
Trên chuyến tàu 527 của Đảng ủy, Bộ Tư lệnh Vùng 5 Hải quân ra thăm Hòn Khoai, lòng tôi bồi hồi khi thấy đảo từ xa. Tuy là lần thứ ba ghé đảo nhưng trong tôi vẫn dâng trào niềm tự hào về vị Anh hùng gắn với Hòn Khoai - Anh hùng, liệt sĩ, thầy giáo Phan Ngọc Hiển.
Bài 2: Lời thề dưới mái đình làng 
Đêm 23-11-1940, đoàn người kéo về Xóm Đình, Hòa Tú (lúc bấy giờ thuộc quận Châu Thành, tỉnh Sóc Trăng, nay là xã Hòa Tú, TP Cần Thơ) dưới sự chỉ huy của thủ lĩnh Văn Ngọc Chính
Chiều ở xóm Dốc Tình 
Bà mở cửa, ra vườn, sương chiều như một đám khói ùa vào lạnh buốt. Hơn ba năm nay bà đã quen với những buổi chiều mù sương như thế, từ ngày theo vợ chồng con trai về sống bên bến sông này.
Giấc mơ đêm chuông ngân 
Con bé nhón chân đi qua vũng nước mưa. Đêm sâu hun hút. Ánh trăng rọi lành lạnh xuống hàng cây ven đường, vài giọt nước rơi xuống tóc, em bước nhanh hơn.
Top