18/01/2026
x
+
aa
-

Mẹ là bóng mát yêu thương

Nhân ngày 20/10, Xin được viết về những phụ nữ Việt Nam anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang.

Ảnh minh họa (AI)

Lịch sử Việt Nam như một dòng sông với những thăng trầm khúc nôi, trong dòng chảy không bao giờ ngưng đọng từ cội nguồn có sự hóa thân người Mẹ vào non sông đất nước, hình ảnh Mẹ Việt Nam đã trở thành bất diệt. Từ những nữ anh hùng làm rạng danh trang sử nước nhà như Bà Triệu, Hai Bà Trưng, Mẹ Suốt, Chị Sáu… đến những nữ anh hùng vô danh “Nước mắt Mẹ không còn để khóc những đứa con, lần lượt ra đi đi mãi mãi…”  hay “Mẹ về đứng dưới mưa che đàn con nằm ngủ”…

Trong đại dịch Covid, thước phim “Ranh giới” chạm tới trái tim người xem khi ghi lại hình ảnh sản phụ F0 oằn mình trên bàn đẻ còn lo cho số phận đứa con - những bé sơ sinh chào đời đã phải đi bú thép, lớn lên trong vòng tay yêu thương của nữ hộ sinh đến đầy tháng mới cho về nhà. Thước phim cũng ghi lại hình ảnh Lương y như từ mẫu của những người Mẹ là bác sĩ, hộ sinh, điều dưỡng, kỹ thuật viên bỏ con ở nhà cho ông bà để vào bệnh viện dã chiến, tan ca trực thay bộ đồ vô trùng ra điện thoại về nhà nghe tiếng con mình khóc “ Mẹ ơi! con nhớ Mẹ”, nghe tiếng bà than thở vì không biết đi chợ online, tiếng ông cằn nhằn vì không kịp mở lớp ảo cho cháu vào học.

Tôi cũng đã gặp một bà Má Gò Công ngoài 90 tuổi, Má của dược sĩ K.A – nhân vật chính trong bài “Chưa kịp gọi tên một tân dược sĩ”, nắm tay tôi Má khóc: “Cháu có tham gia chống dịch, ngoài 50 tuổi vẫn học xong cái bằng dược sĩ đại học nhưng mất rồi, gia đình để cái bằng trên bàn thờ như một tấm gương cho sắp nhỏ noi theo, phải chi tôi chết thay cho cháu được”. Rơi nước mắt, chia tay, bà bịn rịn: “Chừng đám giỗ cháu, gia đình tôi mời cô giáo nhớ về nghen”.

Chúng ta đã vượt qua những tháng ngày gian khó nhờ sự chắt chiu lo lắng cho gia đình của bao người Mẹ, người Bà giản dị luôn suy nghĩ làm thế nào mua được thức ăn ngon tẩm bổ cho gia đình để có sức chống dịch, làm thế nào chăm sóc cháu tốt để bố mẹ nó yên tâm đi cứu nước, cứu dân.

Lại có những người Mẹ trí thức từ chối cuộc sống cao sang ở nước ngoài vì tình làng nghĩa xóm, vì an sinh xã hội ở quê hương tốt “Ở Việt Nam, Mẹ có lương hưu, được nhà nước chúc mừng thọ, ốm đau có thuốc bảo hiểm tốt, có hàng xóm thăm nom, đi chợ bằng taxi hay xích lô đều có thể trò chuyện với mọi người”.

Ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin được tôn vinh, tri ân những đóng góp to lớn của phụ nữ Việt Nam trong gia đình và ngoài xã hội cho sự phát triển của đất nước. Đây cũng là dịp mỗi người con bày tỏ lòng hiếu thảo của mình tới bậc sinh thành bằng những lời yêu thương, tấm thiệp tự làm, một bó hoa, một bữa ăn ngon hay món quà dinh dưỡng tốt.

 Về với Mẹ để được yêu thương, bởi vì:

“Mẹ là bóng mát yêu thương,

Chở che sương gió cho con ươm mầm

Một đời lặng lẽ âm thầm

Theo con mỗi bước thăng trầm thế gian”./.

Lý Thị Nhất Định

Other news

Đến Hòn Khoai, nhớ Anh hùng Phan Ngọc Hiển 
Trên chuyến tàu 527 của Đảng ủy, Bộ Tư lệnh Vùng 5 Hải quân ra thăm Hòn Khoai, lòng tôi bồi hồi khi thấy đảo từ xa. Tuy là lần thứ ba ghé đảo nhưng trong tôi vẫn dâng trào niềm tự hào về vị Anh hùng gắn với Hòn Khoai - Anh hùng, liệt sĩ, thầy giáo Phan Ngọc Hiển.
Bài 2: Lời thề dưới mái đình làng 
Đêm 23-11-1940, đoàn người kéo về Xóm Đình, Hòa Tú (lúc bấy giờ thuộc quận Châu Thành, tỉnh Sóc Trăng, nay là xã Hòa Tú, TP Cần Thơ) dưới sự chỉ huy của thủ lĩnh Văn Ngọc Chính
Chiều ở xóm Dốc Tình 
Bà mở cửa, ra vườn, sương chiều như một đám khói ùa vào lạnh buốt. Hơn ba năm nay bà đã quen với những buổi chiều mù sương như thế, từ ngày theo vợ chồng con trai về sống bên bến sông này.
Giấc mơ đêm chuông ngân 
Con bé nhón chân đi qua vũng nước mưa. Đêm sâu hun hút. Ánh trăng rọi lành lạnh xuống hàng cây ven đường, vài giọt nước rơi xuống tóc, em bước nhanh hơn.
Những trái xoài mùa sau 
Cái hàng rào gỗ ngăn cách giữa nhà ông Tình và nhà ông Lam đã mục từ lâu. Nó vốn là một dãy cọc tre, sau được thay bằng những tấm ván gỗ tạp. Ông Tình không còn nhớ chính xác lúc nào hàng rào này trở thành ranh giới không thể vượt qua.
Top