19/01/2026
x
+
aa
-

Mẹ tôi vất vả cả đời

Ảnh minh họa AI

Chỉ mới đấy thôi vậy mà cái thời gian khó, nghèo khổ của tôi cùng gia đình đã lùi xa cả hơn chục năm. Để có được cuộc sống với kinh tế tạm ổn như ngày hôm nay là cả một quá trình gian lao, vất vả phấn đấu của cha mẹ tôi, anh chị em chúng tôi.

Giai đoạn tôi còn nhỏ, kinh tế gia đình tôi nghèo túng lắm. Cái nghèo đeo đẳng và hiển hiện trên tấm áo vá chằng vá đụp mà mẹ cha vẫn thường mặc hàng ngày. Anh chị em chúng tôi tới trường cũng không được tươm tất áo quần bằng những đứa trẻ cùng xóm. Cái mặc là vậy, cái ăn thì cũng cơ cực khi cả nhà với 5 miệng ăn mà mỗi bữa chỉ có vài lon gạo độn khoai, bo bo,... Những sáng tới trường, trong khi bọn trẻ hàng xóm thường được ăn cơm rang với nước dưa chua thì chị em chúng tôi chỉ có mỗi món khoai luộc để dành từ tối hôm trước.

Những mùa khoai cứ tiếp nối, qua đi và những bữa sáng triền miên bằng khoai luộc luôn tiếp diễn để rồi anh chị em chúng tôi cũng lớn khôn dần. Điều cha mẹ tôi hạnh phúc nhất là các con mình đều ăn học nên người và đỗ đạt với tương lai ngời sáng ở phía trước. Sự phấn đấu không biết mệt mỏi của cha mẹ, các anh chị tôi, cùng chút may mắn của thời cuộc đã khiến gia đình tôi không còn cảnh cơ hàn như cách đây vài thập kỷ.

Mỗi khi trở về căn nhà nhỏ ở ngoại thành, nhìn cuộc sống đổi thay, kinh tế khá giả ở hầu hết các gia đình nơi làng quê mình, tôi cảm thấy lòng vui chộn rộn. Vậy nhưng pha lẫn niềm vui ấy là chút buồn man mác vì hình bóng của mẹ tôi, một người suốt một đời cơ cực, vất vả vì chồng, chăm lo cho các con đã không còn nữa bởi mẹ đã trở về với tiên tổ từ mấy năm nay do một cơn bạo bệnh. Nghĩ đến mẹ, hai hàng lệ tôi cứ tuôn trào, từ đáy con tim tôi luôn thầm gọi: Mẹ ơi!/.

Nguyễn Thúy Uyên

Other news

Những ngày cuối năm 
Gió bấc luồn qua hẻm nhỏ, kéo theo mùi nhang trầm và tiếng rao đủ thứ hàng hóa chuẩn bị cho năm mới vọng từ đầu ngõ. Hơi thở của Tết nhoáng một cái đã ngập trong không khí. Vậy nhưng năm nay Lâm không cảm nhận được niềm hạnh phúc như mọi năm.
Đến Hòn Khoai, nhớ Anh hùng Phan Ngọc Hiển 
Trên chuyến tàu 527 của Đảng ủy, Bộ Tư lệnh Vùng 5 Hải quân ra thăm Hòn Khoai, lòng tôi bồi hồi khi thấy đảo từ xa. Tuy là lần thứ ba ghé đảo nhưng trong tôi vẫn dâng trào niềm tự hào về vị Anh hùng gắn với Hòn Khoai - Anh hùng, liệt sĩ, thầy giáo Phan Ngọc Hiển.
Bài 2: Lời thề dưới mái đình làng 
Đêm 23-11-1940, đoàn người kéo về Xóm Đình, Hòa Tú (lúc bấy giờ thuộc quận Châu Thành, tỉnh Sóc Trăng, nay là xã Hòa Tú, TP Cần Thơ) dưới sự chỉ huy của thủ lĩnh Văn Ngọc Chính
Chiều ở xóm Dốc Tình 
Bà mở cửa, ra vườn, sương chiều như một đám khói ùa vào lạnh buốt. Hơn ba năm nay bà đã quen với những buổi chiều mù sương như thế, từ ngày theo vợ chồng con trai về sống bên bến sông này.
Giấc mơ đêm chuông ngân 
Con bé nhón chân đi qua vũng nước mưa. Đêm sâu hun hút. Ánh trăng rọi lành lạnh xuống hàng cây ven đường, vài giọt nước rơi xuống tóc, em bước nhanh hơn.
Top