31/05/2026
x
+
aa
-

Ngày mưa, nhớ canh rau tập tàng của mẹ

Mưa đã đến với quê nhà. Những giọt mưa rơi đều trên mái lá, tiếng mưa vang lên dịu dàng như một bài ca quen thuộc. Tôi nhớ những ngày mưa thuở nhỏ nơi quê hương thanh bình, lúc ấy, mọi việc đều tươi vui và êm ái.

Niềm vui lớn nhất của người dân quê tôi là được nhìn ruộng đồng “hồi sinh” sau màn mưa, bụi lúa non bắt đầu mọc cao như những đứa trẻ mới tập bò, cứ vươn về phía trước. Mỗi giọt mưa như một lời ru hời nào đó của mẹ thiên nhiên, tưới tắm nền đất nhiều nặng nhọc, làm bật mầm sự sống, trỗi dậy niềm hy vọng sau cuộc cần lao.

Minh họa: Internet

Tôi vẫn nhớ bữa cơm chiều mưa của mẹ nấu, mái lá không dung được sợi khói bao giờ, dù nó cả đời nấng nuôi bếp lửa, cũng giống như mẹ nuôi tôi... Khói loạng choạng bay ra đồng để lại gian bếp ấm nồng nồi canh rau tập tàng của mẹ.

Theo Hán tự thì chữ “tàng” thuộc bộ thảo, là cỏ hoang nên tên gọi “tập tàng” là tập hợp nhiều loại rau. Đại loại là các loại rau dại mọc khắp vườn quê, đồng ruộng, dưới lòng mương máng. Rau tập tàng có nhiều loại rau như rau má, rau dền, rau sam, mã đề, mồng tơi, bồ ngót, lá lốt, rau trai, rau ngổ,... Đó là món quà hậu hĩnh mà thiên nhiên ban tặng sau những cơn mưa. Nếu hái mỗi một thứ thì không đặng nồi canh nên gặp gì hái nấy, mỗi thứ một ít cho vừa vặn bữa cơm gia đình. 

Khi cơn mưa vừa ngơi hạt, mẹ tôi mặc áo bà ba nâu, đầu đội nón lá, tay cắp rổ tre ra sau vườn tìm hái rau tập tàng. Sau cơn mưa là những lá cành xanh mướt mọc lên, xanh như niềm hy vọng nào đó ở chốn thôn dã này. Chúng không cần chăm bón, cứ thế hết mưa lại nắng nhưng vẫn hồn nhiên xanh. Mẹ tôi chỉ cần hái mỗi thứ một ít, về nấu lên nồi canh với con cá rô đồng cha vừa câu được. Thế là bữa cơm gia đình đã vẹn tròn hạnh phúc!

Trời vẫn mưa trên mái lá, bữa cơm chiều quê giản đơn và ấm đầy hơi mẹ, chúng tôi non nớt như bầy chim nhỏ ướt mềm cánh gió. Chỉ có gian bếp trong ngôi nhà xưa làm lòng tôi ấm lại.

Bây giờ, mỗi khi trời mưa, tôi thèm được ngồi cạnh lửa than hồng trong căn bếp nhỏ. Tôi nhớ mùi đất ẩm thấm mưa nơi quê nhà, nhớ nồi canh rau tập tàng quá đỗi!/.

Chợt thèm rau đắng nấu canh… 

Không hiểu sao cho đến bây giờ, cái vị nhân nhẫn của rau đắng khiến tôi không thể nào quên.

Kỳ Sơn

Other news

Tiếng hót của con chim xanh 
Cuối cùng thì già Thêm cũng phải bán mảnh vườn cha ông để lại, mảnh vườn đã tồn tại qua ba đời, chứng kiến bao thăng trầm của giòng họ Giang, một dòng họ khởi thủy từ dòng sông xanh thẳm vắt qua làng như một dải lụa, đặc ân ông trời đã ban cho làng mạc bao đời trù phú.
Tháng Năm, về Lương Tâm viếng Đền thờ Bác Hồ 
Tháng Năm, đường về Lương Tâm rợp hoa phượng đỏ. Con đường thênh thang dẫn lối chúng tôi qua những địa danh rất đỗi thân thương, tự hào: đây những con kinh Năm Căn, Bần Quỳ, Chống Mỹ; kìa Xà Phiên, Vĩnh Viễn, Lương Tâm…
Ghe, xuồng trong đời sống cư dân ĐBSCL 
ĐBSCL được mệnh danh là xứ sở sông nước nên từ xa xưa, ghe, xuồng là phương tiện di chuyển và mưu sinh chủ yếu của cư dân vùng đất này, nhất là vào mùa nước nổi.
“100 điều tự hào Việt Nam” 
“100 điều tự hào Việt Nam” là nhan đề quyển sách tranh đặc biệt do 2 tác giả Phan Hạnh và An Nghĩa thực hiện, Đinh Tị Books và NXB Tri thức liên kết xuất bản.
Tác giả Lâm Long Hồ bứt phá khỏi giới hạn bản thân 
Lâm Long Hồ, một nhà thơ trẻ của An Giang, vừa ra mắt tập thơ “Hương thơm” (NXB Tổng hợp TP Hồ Chí Minh) với những bài thơ cô đọng, ý nghĩa, nhiều tầng nấc cảm xúc. Phóng viên Báo và Phát thanh, Truyền hình Cần Thơ có cuộc trò chuyện với Lâm Long Hồ xoay quanh tập thơ này.
Top