“Nghỉ hè gặp nghỉ hưu” Kết nối hai thế hệ bằng câu chuyện về lòng biết ơn
Khởi đầu bằng phong cách hài hước của thế hệ Gen Z, bộ phim “Nghỉ hè gặp nghỉ hưu” khéo léo dẫn dắt người xem lần về quá khứ, chạm vào nội tâm của người chiến sĩ đã đi qua chiến tranh để rồi lặng người, xúc động. Câu chuyện về lòng biết ơn được kể một cách dung dị nhưng đầy cảm xúc, khiến khán giả nghiền ngẫm về giá trị của hòa bình, hạnh phúc.Phim đang chiếu tại các rạp trên toàn quốc và là một trong những tác phẩm ý nghĩa chào mừng kỷ niệm 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công (19/8/1945 - 19/8/2026) và Quốc khánh 2-9.

Cảnh Bình làm việc nhà lấy lòng ông nội trong phim.
Trí Bình (Cody Nam Võ), chàng trai Gen Z điển hình, muốn khởi nghiệp mở quán cà phê, nhưng không được cha mẹ đồng ý. Bình về quê thuyết phục ông nội là ông Tư Thời (NSƯT Cao Minh), một thương binh, cho mượn nhà làm quán. Anh cố gắng lấy lòng ông bằng mọi cách nhưng đều bị từ chối. Bình nghi ngờ ông bị ma nhập khi chứng kiến những hành động bất thường của ông vào ban đêm. Khi phát hiện ông nội thực ra bị ảnh hưởng tâm lý bởi những câu chuyện thời chiến, Bình cùng với những người bạn mới quen quyết tâm làm điều ý nghĩa cho ông nội của mình…
Phim do Huỳnh Lập biên kịch, đạo diễn nên khán giả dễ dàng nhận ra phong cách quen thuộc của anh khi pha trộn các yếu tố: tâm lý, hài, tâm linh. Tuy nhiên, lần này, Huỳnh Lập mạnh dạn nâng độ khó lên khi kể một câu chuyện lịch sử bằng kịch bản nhiều tầng, nhiều lớp và gửi gắm nhiều thông điệp.
Mở đầu là câu chuyện của Bình cũng như của nhiều bạn trẻ khi muốn khởi nghiệp, khẳng định bản thân với câu hỏi “Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?”. Hàng loạt tình huống gây cười diễn ra từ lối sống, tư duy khác biệt giữa 2 ông cháu hay giữa Bình và những người bạn mới quen ở quê. Mảng miếng hài đóng vai trò khởi động, từ từ dẫn dắt khán giả đi vào cốt lõi của câu chuyện.
Khi quay ngược về quá khứ, bộ phim nhường chỗ cho những thước phim lịch sử bi tráng và khốc liệt. Tình đồng đội, đồng chí được khắc họa sâu sắc từ sinh hoạt thường ngày đến khi kề vai sát cánh chiến đấu. Hình ảnh 2 người chiến sĩ, người bị mất một tay, người mất một chân do bom đạn vẫn tựa vào nhau kiên cường bắn yểm trợ cho đồng đội vượt lên, khiến trái tim người xem thắt lại. Hay lúc nhìn ông Tư Thời bị hội chứng hậu sang chấn tâm lý sau chiến tranh, đêm đêm la hét, lăn lộn trong nhà tưởng mình đang chiến đấu giữa trận địa, làm người xem phải rưng rưng. Chứng kiến đồng đội hy sinh mà sau bao nhiêu năm vẫn chưa tìm được hài cốt là nỗi đau theo ông Thời suốt phần đời còn lại. Những cảnh ông đi tìm mộ đồng đội hay ôm đàn đứng hát giữa nghĩa trang liệt sĩ càng làm nỗi niềm của ông thêm khắc khoải, đầy hoài niệm.
Nhân vật ông Tư Thời rất ít nói, nghiêm khắc. Vậy nên khi nghe ông tâm sự với Bình: “Thế hệ của ông không sợ nằm xuống, chỉ sợ rằng thế hệ trẻ các con không biết bọn ông nằm xuống vì điều gì”, người xem lặng đi vì chiều sâu ý nghĩa câu nói ấy.
Mượn trend của giới trẻ về cuộc đời rực rỡ, Huỳnh Lập đã ngợi ca sự rực rỡ của những người lính đã đổ máu, hy sinh cho hòa bình của đất nước qua hàng loạt hình ảnh, phân cảnh, bài hát, lời thoại ý nghĩa... Đặc biệt, những phân cảnh tâm linh trong phim mang giá trị khác biệt khi đề cao và tôn vinh những người đã mãi mãi nằm xuống, hòa vào lòng sông, đất mẹ. Đồng thời, gửi gắm thông điệp: họ không mất đi mà mãi mãi đứng vững trong lòng những người còn sống!
Bên cạnh hành trình kết nối, thấu hiểu giữa 2 ông cháu, phim còn lật mở nhiều giá trị về tình thân gia đình, về bạn bè, tình người… Cứ mỗi một lớp, Huỳnh Lập đưa người xem đi từ ngạc nhiên này đến bất ngờ khác. Do ôm đồm nhiều thông điệp nên mạch phim đôi chỗ xử lý chưa tốt. Tuy nhiên, với khán giả, đây là một tác phẩm đáng xem từ nội dung đến diễn xuất. Bộ phim khép lại nhưng dư âm về sự thấu hiểu giữa các thế hệ, về lòng biết ơn cha ông đã hy sinh vì hòa bình vẫn sẽ còn đọng lại trong tâm trí của người xem.
CÁT ĐẰNG

