Nhà ngôn ngữ học Phan Ngọc qua đời ở tuổi 96
Nhà ngôn ngữ học Phan Ngọc, sinh năm 1925, trong một gia đình có truyền thống Nho học tại Yên Thành, Nghệ An. Với vốn kiến thức sâu rộng, ông là một dịch giả, nhà ngôn ngữ học, nhà nghiên cứu văn hóa tên tuổi bậc nhất của Việt Nam.
Ông là Tổ trưởng đầu tiên của Tổ Ngôn ngữ học, nay là Khoa Ngôn ngữ học, trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn – Đại học Quốc gia Hà Nội. Từ năm 1980-1995, ông là chuyên viên cao cấp tại Viện nghiên cứu Đông Nam Á thuộc Viện Khoa học Xã hội Việt Nam. Ông được phong học hàm Phó Giáo sư năm 1992. Nhà ngôn ngữ học Phan Ngọc đã giảng dạy ở Pháp, New Zealand, Hồng Kông, Singapore và viết khoảng 200 bài nghiên cứu đăng nhiều báo và tạp chí trong và ngoài nước.
![]() |
| Nhà ngôn ngữ học Phan Ngọc. (Ảnh: plo.vn) |
Cụm công trình về văn hóa Việt Nam của ông gồm “Văn hóa Việt Nam và cách tiếp cận mới” (1994) và “Tìm hiểu phong cách Nguyễn Du trong Truyện Kiều” (1985) đã được Nhà nước Việt Nam tặng Giải thưởng Nhà nước năm 2000.
Nhà ngôn ngữ học Phan Ngọc là người biết nhiều ngoại ngữ. Ông thông thạo 5 ngoại ngữ La tinh, Trung Quốc, Pháp, Anh, Italia. Ngoài ra, ông còn có khả năng sử dụng nhuần nhuyễn tiếng Nga, tiếng Đức, tiếng Nhật, tiếng Thái Lan và tiếng Campuchia.
Nhờ vốn ngoại ngữ, nhà ngôn ngữ học Phan Ngọc là một dịch giả uy tín với các tác phẩm chuyển ngữ “Sử ký Tư Mã Thiên”, “Hình thái học của nghệ thuật”, “Trần trụi giữa bầy sói”, “Hàn Phi Tử”, “Mỹ học Hegel”….
Trong lĩnh vực nghiên cứu, nhà ngôn ngữ Phan Ngọc để lại cho hậu thế những công trình có giá trị như “Văn hóa Việt Nam và cách tiếp cận mới”, “Văn học xét theo văn hóa học”, “Cách giải thích văn học bằng ngôn ngữ học”…


