30/05/2026
x
+
aa
-

Thầm lặng màu áo blouse

Cơm tối vừa dọn ra, chuẩn bị ăn thì mẹ vội vàng đứng dậy, nhanh chóng khoác chiếc áo trắng blouse. Vừa mặc áo, mẹ vừa dặn, mấy cha con ăn trước, ở viện đang có ca cấp cứu.

Cơm tối vừa dọn ra, chuẩn bị ăn thì mẹ vội vàng đứng dậy, nhanh chóng khoác chiếc áo trắng blouse. Vừa mặc áo, mẹ vừa dặn, mấy cha con ăn trước, ở viện đang có ca cấp cứu. Cả nhà dường như quá quen thuộc với những bữa cơm tối bất chợt thiếu bóng dáng của mẹ như vậy. Bởi mẹ là bác sĩ, cả nhà đều hiểu, cảm thông công việc của mẹ.

Ảnh minh họa

Anh em tôi luôn tự hào khi có mẹ là bác sĩ. Tự hào có một người mẹ hy sinh thầm lặng để cống hiến cho nghề y. Không chỉ riêng mẹ mà những ai đã theo nghề y thì ngoài năng lực, đam mê phải còn có ngọn lửa nhiệt huyết. Mẹ luôn thấm nhuần lời dạy của Bác Hồ: “Lương y như từ mẫu”. Mẹ nói rằng, lựa chọn con đường chữa bệnh cứu người có lẽ vẫn là quyết định đúng đắn nhất.

Nghề y đối với mẹ không chỉ vững tay nghề, chuyên môn cao mà cần phải hiểu được tâm lý bệnh nhân (BN). Sự hy sinh của mẹ cũng như đội ngũ y, bác sĩ đã giúp BN vượt qua bệnh tật, giành lại sự sống và sống an vui.

Mẹ kể trong nhiều năm làm việc đã chứng kiến không biết bao nhiêu câu chuyện, số phận trớ trêu. Có lúc là chuyện vui khi BN khỏi bệnh hoàn toàn, là niềm xúc động khi thấy BN tự đứng được trên đôi chân của mình sau nhiều ngày nằm trên giường bệnh,… Nhưng cũng có lúc bất lực, người bác sĩ tuyệt vọng cùng BN. Đó là nỗi xót xa khi y, bác sĩ chứng kiến người mẹ già mất đi đứa con duy nhất của mình sau một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng,...

Mỗi nghề có một áp lực, khó khăn riêng nhưng dường như nghề y, áp lực đó tăng thêm bội phần. Đứng trước “sinh - tử”, bác sĩ cần có một cái đầu lạnh, quyết đoán để đưa ra phương hướng, phác đồ điều trị cụ thể, nhanh nhất. Nghề y vất vả, gian nan là thế nhưng mẹ và các bác sĩ không chùn bước.

Tôi vẫn thường hỏi mẹ rằng: "Điều gì khiến mẹ vượt qua được giai đoạn khó khăn và nặng nề đến vậy?". Mẹ trả lời rằng đó là “tình người”, là trách nhiệm của những y, bác sĩ luôn lấy người bệnh là trung tâm để cứu chữa. Mẹ đặt trách nhiệm cao quý đó lên trên hết, sẵn sàng hy sinh và chấp nhận thử thách để hoàn thành sứ mệnh.

Với tôi, mẹ và đội ngũ làm nghề y xứng đáng là “những thiên thần áo trắng”. Màu áo blouse thầm lặng cống hiến những giá trị tốt đẹp cho cuộc đời, cho xã hội./.

Ngọc Linh

Other news

Tiếng hót của con chim xanh 
Cuối cùng thì già Thêm cũng phải bán mảnh vườn cha ông để lại, mảnh vườn đã tồn tại qua ba đời, chứng kiến bao thăng trầm của giòng họ Giang, một dòng họ khởi thủy từ dòng sông xanh thẳm vắt qua làng như một dải lụa, đặc ân ông trời đã ban cho làng mạc bao đời trù phú.
Tháng Năm, về Lương Tâm viếng Đền thờ Bác Hồ 
Tháng Năm, đường về Lương Tâm rợp hoa phượng đỏ. Con đường thênh thang dẫn lối chúng tôi qua những địa danh rất đỗi thân thương, tự hào: đây những con kinh Năm Căn, Bần Quỳ, Chống Mỹ; kìa Xà Phiên, Vĩnh Viễn, Lương Tâm…
Ghe, xuồng trong đời sống cư dân ĐBSCL 
ĐBSCL được mệnh danh là xứ sở sông nước nên từ xa xưa, ghe, xuồng là phương tiện di chuyển và mưu sinh chủ yếu của cư dân vùng đất này, nhất là vào mùa nước nổi.
“100 điều tự hào Việt Nam” 
“100 điều tự hào Việt Nam” là nhan đề quyển sách tranh đặc biệt do 2 tác giả Phan Hạnh và An Nghĩa thực hiện, Đinh Tị Books và NXB Tri thức liên kết xuất bản.
Tác giả Lâm Long Hồ bứt phá khỏi giới hạn bản thân 
Lâm Long Hồ, một nhà thơ trẻ của An Giang, vừa ra mắt tập thơ “Hương thơm” (NXB Tổng hợp TP Hồ Chí Minh) với những bài thơ cô đọng, ý nghĩa, nhiều tầng nấc cảm xúc. Phóng viên Báo và Phát thanh, Truyền hình Cần Thơ có cuộc trò chuyện với Lâm Long Hồ xoay quanh tập thơ này.
Top