26/05/2026
x
+
aa
-

Nắng soi bóng mẹ hiên nhà

Ảnh minh họa (AI)

Đi qua những ngày mưa lũ, lòng ai cũng râm ran đợi nắng về. Đó là cái nắng cuối thu mỏng vàng, thanh mảnh, hừng lên trên những nếp nhà in bóng bể dâu. Màu nắng sau mưa bao giờ cũng thắp lên giữa lòng người niềm ấm áp thân thuộc. Từng vạt nắng la đà chao động theo bóng lá, như thầm gửi một thông điệp rằng giông gió đã đi qua, bao ấp ủ, hoài vọng lại ngời xanh trong mắt người. Ai đó nhìn ra khung cửa sổ, một thoáng nao lòng khi bắt gặp cả đất trời như đang hân hoan trong miền hoa nắng dịu vợi. Từ sâu thẳm chợt ngân rung một nỗi xuyến xao không thể gọi thành tên.

Tôi thích ngắm nhìn khoảnh khắc nắng rọi qua mái ngói rêu phai. Những hàng ngói cũ xám bạc bỗng trải vàng sắc nắng. Lúc ấy, hệt như trước mắt tôi là bức tranh thôn dã giản dị mà ẩn chứa cả vùng trời mến thương. Nắng nghiêng nghiêng tô vàng đôi cánh bầy chim sẻ gọi nhau trên mái ngói. Nắng hong khô bao ngấn rêu mùa cũ, từng dải đan cài lên bức tường gạch loang lổ trước hàng hiên. Nắng lặn vào trái ổi chín mùa thu, ủ đầy hương quê vào túi gió, đổ tràn sóng sánh trong ảng nước vương những cánh hoa ổi trắng ngần. Từng ô cửa mở cho nắng rọi vào góc nhà, xua đi hết ẩm mốc cùng bóng tối còn lưu lại ngày mưa. Bếp nhà ai chầm chậm bay lên những vạt khói củi, tựa một áng thơ của chiều thu đồng nội.

Tôi thấy mình như đang trở về trên những ngả đường được vẽ ra bằng ký ức. Về lại thuở lên mười, ước được làm một bóng mây trôi giữa vòm trời xứ sở, một bông hoa thơm rơi vào lòng đất mẹ. Lòng nhận ra, dẫu rạo rực đôi mươi hay tóc đã chớm bạc, neo mình ở một bến đỗ hay khao khát kiếm tìm bao chân trời mới lạ, sau cùng cũng chỉ thấy yên lòng và hạnh phúc nhất dưới mảnh trời khỏa bóng quê nhà. Được ngồi bên mẹ trong gian bếp lấp lóa những vệt nắng mỏng, nghe củi lửa lục bục tiếng nhớ, tiếng thương.

Những ngày nắng rọi vàng lối ngõ, sao tôi cứ nhớ bóng mẹ đội nón lá trở về từ đồng xa. Sau lưng mẹ, nắng hừng lên giữa những tàu lá chuối phủ xanh bờ rào. Tôi ngồi trước cổng trông ra, thấy mẹ như mang nắng về nhuộm vàng hiên nhà buổi sớm. Rồi tranh thủ ngày nắng ráo cuối thu, mẹ giặt giũ chăn màn vắt lên phơi trước mảnh sân gạch. Mùa gió rét đã cận kề, những chiếc chăn của mẹ còn lưu lại hương nắng thơm tho. Như mới đây thôi, cũng những buổi trời trong, nắng ấm như thế, mẹ thường gội đầu cho ngoại ở vành giếng cũ sau nhà. Tôi nhớ ngoại hay mặc áo nâu sòng, mẹ ngồi phía sau, từng cử chỉ ân cần, chăm chú giữa màn hơi nước tan vào bóng nắng. Tôi không biết mẹ và ngoại đã nghĩ gì trong khoảnh khắc lặng im như thế, chỉ nhận ra một niềm ấm áp chân phương khẽ len lỏi vào tâm hồn tôi, và tất cả như đang an trú dưới mảnh trời của tình thương sâu đậm.

Ngoại tôi đã đi xa. Vành giếng sau nhà tua tủa dương xỉ cùng rêu biếc. Mẹ ngồi trong gian nhà của ngoại, xa xôi nhìn ra mảnh sân rơi đầy lá khô. Như ngoại vẫn thường ngồi trên cánh võng mắc bên ô cửa sổ, nhìn ra cánh đồng bâng khuâng khói nắng. Tôi nhận ra cả mẹ và ngoại tôi, những người phụ nữ quê cả đời hướng về góc nhà đong đưa cánh võng, tự trong tim luôn có một thứ ánh nắng. Ánh nắng ấy tỏa rạng vào giấc mơ viễn xứ của tôi, xua tan những cơn bão hỗn độn trong lòng. Để tôi tìm thấy con đường của yêu thương, rằng đôi chân đi hết một vòng nhân gian thì cuối cùng cũng trở về bên vành nôi quê mẹ.

Sớm mai này, tôi muốn trở về ngồi bên khung cửa sổ, cạnh dáng mẹ đang xõa tóc chải đầu. Thương làm sao màu nắng sau mưa, cứ lấp lánh bao nỗi đợi trông, bao buồn vui trong vắt như thuở lòng chưa biết buồn. Giờ đây, giữa góc phố thinh vắng, lòng tôi chợt tự hỏi: Nơi quê xứ sau triền miên mưa gió, những nếp nhà đã vàng lên sắc nắng hay chưa?./.

Trần Văn Thiên

Other news

Tiếng hót của con chim xanh 
Cuối cùng thì già Thêm cũng phải bán mảnh vườn cha ông để lại, mảnh vườn đã tồn tại qua ba đời, chứng kiến bao thăng trầm của giòng họ Giang, một dòng họ khởi thủy từ dòng sông xanh thẳm vắt qua làng như một dải lụa, đặc ân ông trời đã ban cho làng mạc bao đời trù phú.
Tháng Năm, về Lương Tâm viếng Đền thờ Bác Hồ 
Tháng Năm, đường về Lương Tâm rợp hoa phượng đỏ. Con đường thênh thang dẫn lối chúng tôi qua những địa danh rất đỗi thân thương, tự hào: đây những con kinh Năm Căn, Bần Quỳ, Chống Mỹ; kìa Xà Phiên, Vĩnh Viễn, Lương Tâm…
Ghe, xuồng trong đời sống cư dân ĐBSCL 
ĐBSCL được mệnh danh là xứ sở sông nước nên từ xa xưa, ghe, xuồng là phương tiện di chuyển và mưu sinh chủ yếu của cư dân vùng đất này, nhất là vào mùa nước nổi.
“100 điều tự hào Việt Nam” 
“100 điều tự hào Việt Nam” là nhan đề quyển sách tranh đặc biệt do 2 tác giả Phan Hạnh và An Nghĩa thực hiện, Đinh Tị Books và NXB Tri thức liên kết xuất bản.
Tác giả Lâm Long Hồ bứt phá khỏi giới hạn bản thân 
Lâm Long Hồ, một nhà thơ trẻ của An Giang, vừa ra mắt tập thơ “Hương thơm” (NXB Tổng hợp TP Hồ Chí Minh) với những bài thơ cô đọng, ý nghĩa, nhiều tầng nấc cảm xúc. Phóng viên Báo và Phát thanh, Truyền hình Cần Thơ có cuộc trò chuyện với Lâm Long Hồ xoay quanh tập thơ này.
Top